| |
Mới đây có
một đôi vợ chồng người Mỹ đều là tiến sĩ cộng
tác với cơ quan nghiên cứu của tôi, vì mến cảnh,
mến người đã mời vợ chồng tôi dự một buổi tiếp
tân do họ tổ chức. Chuyện tôi dẫn vợ đi dự tiệc
tùng, tham gia những dịp vui với bạn bè là điều
bình thường, nhưng đây là lần đầu tiên vợ tôi có
dịp giao tiếp với những người khách nước ngoài,
lại là giới trí thức nên tôi cũng hơi lo.
Thế nhưng không ngờ sau đó, cặp vợ chồng tiến sĩ
ấy khen ngợi vợ tôi thật nồng nhiệt. Nào là cô
ấy rất duyên dáng trong chiếc áo dài giản dị
nhưng thanh lịch, nào tiếng Anh của cô ấy khá
lưu loát... Chính tôi mới là người bất ngờ hơn
cả khi thấy cô ấy đầy tự tin, lịch lãm không
thua kém là mấy so với những bậc nữ lưu trí thức
mà tôi thường tiếp xúc.
Chúng tôi xuất thân từ một vùng quê, lại cưới
nhau khá sớm khi cô ấy chưa tốt nghiệp phổ thông,
còn tôi chỉ là một anh giáo làng trẻ. Con cái
liên tiếp ra đời và gặp anh chồng hơi... bị hiếu
học nên từ một cô giáo nuôi dạy trẻ, vợ tôi đành
phải nghỉ ở nhà lo cho con cái, nhà cửa để chồng
tiếp tục việc đèn sách.
Vừa làm vừa học, tôi hoàn thành được bậc đại học
không mấy khó khăn. Từ thành công đó, vợ tôi
động viên tôi nên vào thành phố tìm việc làm và
học tiếp cao học. Khi nghe vợ nói tôi thấy hơi
lo, liệu mình có “với” cao quá chăng? Nhưng rồi
nhờ niềm tin của vợ mà tôi quyết tâm “leo lên
lưng cọp”.
Có vợ đảm đang ở nhà, tôi học một lèo xong cao
học với kết quả thật tốt nên được trường đại học
giữ lại để giảng dạy. Từ đó tôi có thêm tự tin
để lao vào một luận án tiến sĩ...
Có ít nhiều thành công nhưng bạn bè thân lại
ngại cho tôi chuyện gia đình. Liệu vợ chồng tôi
có “lệch pha” quá chăng khi cô ấy vẫn “dẫm chân
tại chỗ”, làm một bà nội trợ vô danh, lại xuất
thân từ nhà quê?
Dù lúc này tôi đã đưa vợ con vào thành phố. Thế
nhưng dù không học cao nhưng là người thông minh,
tự trọng, vợ tôi đâu để cho mình “lạc hậu”, kém
cỏi chồng quá xa. Cô ấy không chỉ biết cách dành
dụm, đầu tư tiền bạc vào những lĩnh vực để kinh
tế gia đình phát triển mà còn tự học bằng cách
đọc rất nhiều, lên “mạng” tìm kiếm thông tin
thường xuyên hơn cả tôi.
Con cái trở thành những “nhà tư vấn” đắc lực của
mẹ chúng trên con đường “hiện đại hóa”. Nhờ thế
cô ấy còn biết ăn mặc, làm đẹp, biết giữ dáng,
giữ da nên dù lên chức bà ngoại rồi mà trông vẫn
còn rất thon thả và... “ngọt nước”. Bạn bè tôi
lâu lâu gặp lại đều ngạc nhiên: “Sao bà ấy cứ...
tươi hoài vậy?”.
Con cái lớn, bắt đầu rảnh rang, cô ấy tranh thủ
đi học đủ thứ: học ngoại ngữ, nấu ăn, học Yoga,
ngồi thiền và học nhảy đầm nữa... Cái đầu luôn
cầu tiến và trái tim lạc quan yêu đời có lẽ
chính là những “liều thuốc” giúp vợ tôi luôn hấp
dẫn trong mắt tôi.
Trần Hữu Nhàn
(Theo TGPN) |
|