| |
Nhức
Nhối Con Tim
(Tràm Cà Mau)
Đâu phải tại yêu nhiều tim đau nặng,
Trái tim nầy riêng tặng một người thôi.
Nhiều người tưởng rằng, đau tim là bệnh của ai
khác, chứ không phải họ. Lầm to, ai cũng có thể
chết bất thần vì đau tim, mà không có một triệu
chứng nào báo trước cả. Đau tim, một trong những
bệnh giết chết nhiều người nhất tại nước Mỹ. Nhờ
khoa học tiến bộ, biết đích danh chết vì bệnh
tim. Chứ bên Việt Nam mình thì cứ gọi là “trúng
gió”, trúng gió mà chết, nhiều lắm. Bị trúng gió,
thì cạo gió, và xoa bóp huyệt đạo lung tung,
cũng cứu được rất nhiều người. Đó cũng là một
cách kích động cho trái tim đập lại, cho máu lưu
thông, mà thoát chết. Cái gì cũng là “trúng gió”
cả.
Câu chuyện “trúng gió” tại Mỹ
cũng rất nhiều. Trong sở tôi, có một ông chưa
được 60 tuổi, buổi trưa gục đầu trên bàn và chết
mà không ai biết. Ông bạn ngồi bên cạnh đến lay
nhẹ và nói: “Dậy, dậy, trong giờ làm việc mà ngủ,
người ta thấy kỳ lắm”. Ông nầy chết trong khi
đang làm việc. Đâu phải công việc khó khăn, mệt
nhọc và căng thẳng thần kinh lắm cho cam. Công
việc cũng nhàn nhã, thong dong, không ai thúc
hối, thế mà vẫn chết. Một ông khác, tuổi trên
50, còn độc thân, đi ăn trưa về, vừa buớc vào
thang máy, thì quỵ xuống. Bạn đồng nghiệp kêu xe
cấp cứu, đến bệnh viện thì đã chết rồi. Nhiều
người ngạc nhiên, vì ông nầy trông trẻ trung,
dáng vóc khỏe mạnh, lanh lẹ và độc thân, không
có ai mè nheo, cằn nhằn đến độ bực mình mà chết.
Một ông bạn, suốt đời không có triệu chứng gì về
đau tim cả. Chỉ có bà vợ hay la mắng rầy rà làm
ông buồn mà thôi. Một hôm ông ngồi đọc báo chờ
vợ trước siêu thị. Bà vợ đẩy xe ra cửa, và nạt
ông chồng: “Còn ngồi đó nữa sao? Không phụ tôi
đẩy xe ư? Đàn ông gì mà lười biếng quá”. Ông vội
vã đến đẩy xe cho vợ, mới đi được mấy bước thì
quỵ xuống. Bà vợ nạt: “Già rồi mà đi đứng còn
hấp tấp, không ý tứ gì cả. Sao không đứng dậy,
mà còn định nằm vạ đến bao giờ?” Thấy chồng nằm
vạ lâu, bà cúi xuống kéo áo ông, thấy hai con
ngươi đứng tròng. Bà hốt hoảng la lên. Nhưng
không kịp nữa. Ông đã bị đứng tim chết rồi.
Chính bà kể lại và khóc lóc.
Báo đăng, có ba ông bác sĩ gây mê, chưa đến 50
tuồi, đều chết vì bịnh tim. Cả ba ông đều không
có triệu chứng gì về đau tim. Một ông vừa lái xe
về nhà. Bà vợ ở phòng trên nghe tiếng ga-ra mở
cửa. Chờ mãi không thấy chồng, chạy xuống ga-ra,
thì thấy ông gục đầu trên tay lái mà chết. Ông
đã bị đứng tim. Một ông khác, vừa chuyển thuốc
mê vào cho bệnh nhân sắp mổ, thì gục xuống, và
đi luôn. Một ông khác, cũng chết đột ngột tương
tự. Đau tim mà chết. Không biết nghề bác sĩ gây
mê nầy có lo lắng lắm không, mà giết chết nhiều
người tuổi còn khá trẻ. Ngày nay, 50 tuổi được
xem là còn trẻ, chứ ngày xưa, vua Khải Định đã
ăn mừng “tứ tuần thượng thọ” rồi đó. Thời nầy,
40 tuổi thì xem như còn xuân xanh lắm, nhiều anh
chưa chịu lấy vợ, nhiều chị chưa chịu lấy chồng,
vì còn trẻ mà, vội chi?
Bạn tôi, đi làm việc về, đút chìa vào ổ khóa cửa
mãi mà không được, cứ trật ra ngoài hoài. Rồi
bỗng nhiên quỵ xuống trước cửa nhà. Trong phút
nguy cấp đó, anh biết không phải bị “trúng gió”,
vội vã mò điện thoại cầm tay, kêu số cấp cứu
911. Anh được chở kịp vào bệnh viện, và đêm đó,
bác sĩ đè ra mổ tim ngay. Cứu anh sống. Nhưng
không làm việc được, tay yếu không lái xe, trí
óc không còn sáng suốt. Vẫn sống bình thường.
Hai năm sau, trong khi đang tắm, qụy xuống, và
chết vì tim. Có người phỏng đoán, anh chết vì
tắm nước quá mát. Máu dồn ra ngoài da để bảo vệ
thân thể, tim không còn máu, nên “đi” luôn.
Ông bạn ngồi cạnh tôi, người Mỹ, tuổi chưa được
50, dáng người gầy, thon thả, mỗi chiều sau khi
tan sở, chạy bộ ven bờ sông. Một hôm nọ, vợ ông
không thấy ông không về, điện thoại hỏi thăm
khắp nơi. Hôm sau điện thoại vào sở xem ông có
đi làm không. Đi tìm mãi, cảnh sát báo cho bà
biết, tìm ra xác ông bên bờ sông. Ông chết vì bị
đứng tim.
Một ông bác sĩ mổ tim, tập thể dục mỗi ngày.
Cũng không có triệu chứng gì trước về căn bệnh
tim. Hôm đó ra sân quần vợt. Vừa đưa vợt lên,
thì té qụy xuống, và chết luôn. Không cứu kịp.
Một ông khác, trưa nào cũng lái xe đến sở của cô
con gái, để cha con cùng đi ăn, và chuyện trò
cho vui. Một hôm, trên đường đi, ông thấy đau
trong ngực, và biết cần cấp cứu ngay. Ông rán
hết sức, lái xe đến thẳng phòng cấp cứu của bệnh
viện và khai là đau tim. Nhân viên bệnh viện
thấy ông còn lái xe được, và để ông chờ. Chờ lâu
quá, ông chết ngay trong phòng làm hồ sơ tiếp
nhận cấp cứu. Đáng ra, ông phải dừng lại, và kêu
xe cấp cứu ngay. Bởi lái xe, nguy hiểm cho người
khác nếu ngất xỉu trên tay lái. Hơn nữa, nếu đi
xe cấp cứu, bệnh viện sẽ cứu ông ngay khi mới
vào. Nhiều người rất sợ vào nằm chờ trong phòng
cấp cứu của bệnh viện. Vì trên đường thì xe hú
còi ầm ỉ, gấp gáp lắm, nhưng khi đến bệnh viện,
thì để cho người bệnh nằm chờ dài cổ ra, chờ cho
chán chê, mà chẳng ai dòm ngó đến. Rồi chán nản
quá, họ đứng dậy, ra về mà không cần báo cho
bệnh viện biết.
Bạn tôi, buổi tối ngồi xem truyền hình với đứa
con trai. Khi hết phim, cháu đến thức bố dậy đi
ngủ: “Bố ơi, hết phim rồi, vào đi ngủ.” Lay hoài
không thấy bố dậy. Cháu bé khóc: “Bố đừng làm
con sợ.” Và bạn tôi đã chết tự bao giờ mà không
biết. Chỉ có hai bố con sống với nhau. Tội
nghiệp thằng bé, không biết phải làm gì trong
tình thế đó.
Nhiều trường hợp khác nữa, thấy tận mắt, nghe
tận tai, nhiều quá không kể hết được. Thế mà,
tôi cũng như mọi người khác, cứ tưởng bệnh tim
là bệnh của ai, chứ không phải của mình. Y hệt
chuyện chết chóc, ai đó chết, chứ mình thì không,
như sống mãi muôn đời.
Nhiều năm trước, khi đi ra ngoài trời lạnh, tôi
cảm thấy nhói nhói trong tim. (Nói theo bạn tôi,
là cảm thấy đau nhè nhẹ như khi bị phụ tình).
Tôi cũng không cần báo cho bác sĩ biết. Một hôm
đi khám bệnh, trong lúc nói chuyện đùa cho vui,
tôi tiết lộ cái “nhói nhói như bị phụ tình” đó.
Ông bác sĩ nầy tử tế, đưa tôi đi đo tâm động đồ.
Không biết sao hôm đó, tâm động đồ của tôi bất
thường, lặng đi hai nhịp. Nhiều người cho biết,
bình thường thì cảm thấy tim đau, nhưng khi đo
nhịp tim, thì tim đập bình thường, nên không có
dấu hiệu nào cả, bác sĩ cho là tim đập bình
thường. Sau đó, tôi được đưa đi thử nghiệm nhiều
cách khác nữa. Làm luôn cả thử nghiệm “phóng xạ”
(nuclear scanning), bơm chất cản quang vào máu,
và soi xem các cơ tim hoạt động ra sao. Tôi được
nằm và chuồi vào một cái máy, như sắp phóng tôi
vào trong không gian, ở các phim giả tưởng. Sau
đó, được xét nghiệm bằng siêu âm xem các van tim
hoạt động có bình thường không. Bác sĩ gia đình
nói cho tôi biết, có một mạch máu rất nhỏ dưới
đáy nhọn của tim bị nghẹt nhẹ. Về sau, tôi nói
điều nầy với ông bác sĩ chuyên môn bệnh tim, ông
cười và mĩa mai tôi. Vì các thử nghiệm đó, không
thể kết luận nghẹt mạch máu tim. Chỉ khi nào làm
thử nghiệm soi mạch máu (angiography) mời biết
rõ có nghẹt hay không.
Bác sĩ gia đình cho tôi uống thuốc trừ mỡ trong
máu (cholesterol) , uống mỗi ngày, uống đều đều.
Một hôm tôi đọc được tài liệu cho biết, uống
thuốc trị mỡ lâu ngày, có thể đưa đến bệnh gan
trầm trọng. Bạn tôi cũng dọa tôi về bệnh gan,
đưa cho tôi nhiều thống kê đáng sợ về những
người bị hư gan vì uống thuốc đau tim. Có lẽ tôi
thiên vị, thương lá gan hơn thương trái tim, cho
nên tôi ngưng uống thuốc trừ mỡ. Sau đó, tôi
thường nghĩ, đâu cần uống thuốc trừ mỡ, không
uống, tôi vẫn sống nhăn răng ra đây, có can gì
đâu.
Cho đến một hôm, tôi thấy cánh tay trái mỏi
trong bắp thịt, hơi tê tê, nhói nhói. Tôi tưởng
vì cắt tỉa mấy cây hường mà ra. Nếu đau tay vì
tỉa hoa, thì phải đau tay mặt mới đúng, nhưng
tôi cố giải thích sao cho tự yên tâm mình. Nghĩ
rằng, rồi bắp thịt sẽ hết đau. Nhưng sau đó,
nhiều hôm đang tập thể dục nữa chừng, thì mệt dữ
dội, phải ngưng tập năm bảy phút mới tập lại
được. Sau đó, mỗi lần xách cái gì nặng, cũng mau
mệt khủng khiếp. Những lúc đi ra ngoài trời lạnh,
thì mệt ngất, đi không được, phải quay về. Thêm
vào các triệu chứng đó, là thỉnh thoảng nghe
nhói trong tim, ở ngực, nhưng không xác định
được chắc chắn đau chỗ nào. Có đêm đang ngủ,
nghe nhói tim thức giấc dậy. Những lúc nầy, là
tim đau, nếu được “thăng” ngay, thì khỏe khoắn
và nhẹ nhàng lắm. Không đau dớn chi nhiều cả.
Với những lời khai bệnh như trên, ông bác sĩ gia
đình vẫn cười, cho rằng chưa đáng chuyển qua bác
sĩ chuyên môn, và chỉ cho uống thuốc. Dù ông nầy
rất tử tế, rất tốt. Khi tôi khai có ngày bị đau
nhói trong ngực và mệt đến hai ba lần, ông mới
chuyển qua bác sĩ chuyên môn về tim. Qua lời
khai, ông bác sĩ nầy biết ngay là tôi bị nghẽn
mạch máu tim. Ông giải thích, và cho tôi biết có
3 cách chữa trị. Thứ nhất là uống thuốc để cầm
cự. Thuốc không chữa được bệnh, mà chỉ làm mạch
máu giản to ra, cho máu dễ lưu thông hơn, khi
nào không uống thuốc, thì mạch máu không gỉản,
và lúc đó có cơ nguy. Cách thứ hai là đút vào
chỗ nghẽn một cái ống kim loại như cái lò xò
lưới, rồi cho ống phình ra, ép chất mỡ vào thành
mạch máu, để máu có thể lưu thông qua “ống cống”
đó. Cách thứ ba, là lấy ống tĩnh mạch ở chân,
rồi nối bắc cầu băng qua chổ nghẽn, cho máu lưu
thông theo đường mới. Cả ba cách, chất mỡ vẫn
còn nằm đó, nguồn bệnh vẫn còn đó, nhưng máu
huyết được lưu thông, thì bớt đau, hoặc bớt nguy
hiểm cho tính mạng. Ông hẹn ngày, và nói sẽ đút
cái “ống cống” vào mạch máu cho tôi, dễ lắm,
chưa đầy nữa tiếng thì xong. Chỉ nằm bệnh viện
một hôm rồi về nhà. Tôi yên chí lớn. Sá gì một
hai cái ống kim loại nằm trong thân thể.
Đúng ngày hẹn, ông bác sĩ cho đè tôi ra, cắt
mạch máu ở háng, đút cái ống thông lên tận tim.
Thật lạ, tôi không thấy đau đớn chi cả. Chỉ khi
ông bơm thuốc nhuộm vào mạch máu qua cái ống,
thì cảm thấy nóng nóng, ấm ấm. Tôi nhìn vào màn
truyền hình, thấy màu đen tỏa ra nhiều nhánh như
hệ thống thượng nguồn của sông rạch. Ông bác sĩ
chỉ cho tôi chỗ mạch máu bị nghẹt. Ông nói, mạch
nầy đã nghẹt 100% nếu không thì sẽ thấy máu đi
vòng qua bên kia. Ông cho biết hai mạch bị nghẹt
nặng, một mạch khác bị nghẹt 60%. Không thể đặt
“ống cống” thông (sten) được. Ông cắt cử bác sĩ
giải phẩu cho tôi, và định luôn ngày mổ banh
ngực. Tôi cũng hơi ngạc nhiên, và không ngờ tình
trạng trái tim của mình tệ đến thế. Rồi tôi làm
đủ các thủ tục. Được dặn dò điều gì phài làm
trước ngày lên bàn mỗ. Cho tài liệu đọc, để biết
sơ sơ về mổ cái gì, mổ ra làm sao, và làm cái gì
trong lúc mổ.
Để biết lý lịch và kinh nghiệm của ông bác sĩ
sắp giải phẩu cho tôi, tôi mở internet ra, vào
Google, rồi đánh máy tên ông bác sĩ vào. Mở cái
web có tên ông ấy ra, tôi sẽ biết rỏ năm sanh,
học trung học ở đâu, đại học ở đâu, tốt nghiệp
năm nào, làm ở nhà thưong nào bao nhiêu năm, làm
gì, đưọc huy chưong, tưởng thưởng nào. Tôi không
ngờ, ông bác sĩ sẽ mổ cho tôi, là trưởng khoa
tim ở bệnh viện tôi sắp nằm, và ông nầy có rất
nhiều kinh nghiệm trong việc mổ tim.
Tôi về nhà, lục internet xem về mổ tim. Qua mạng
lưới Google, tôi tìm mục mổ tim (open heart
surgery), tìm ra được rất nhiều bài viết, phim
chiếu rất rõ ràng, hay. Có nhiều mục chiếu video
cuộc mổ tim. Chiếu từ khi rạch ngực, cưa đôi cái
xương sụn nối với các xương lồng ngực, banh lồng
ngực ra, và khâu vá, mổ, đóng lại. Xem thì hơi
ớn, vì thấy ghê quá, banh toác bộ xương sườn ra,
mà mằn mò, khâu vá như một ông thợ may vụng về
tập may, trong khi trái tim vẫn đập thoi thóp co
bóp. Nếu không “cóc cần” mọi sự, thì e cũng lo
lắm. Ai sắp mổ ngực, nếu sợ chết, thì đừng xem
các video nầy mà sợ. Không thấy, không biết, thì
yên tâm hơn. Đỡ sợ.
Trước khi mổ tim mấy ngày, bệnh viện dặn dò tôi
làm phải giữ gìn sức khỏe kỹ lưỡng, đừng để bị
ho hen, cảm cúm, Vì nếu bị bệnh khác, thì cuộc
mổ sẽ hoãn lại, hoặc bị nhiểm trùng
trong khi nổ, rất khó bình phục
và nguy hiểm. Họ phát cho tôi khá nhiều tài liệu
để đọc, nhiều giấy tờ dặn dò làm việc gì trước,
việc gì sau, phải ghi xuống giấy để nhớ theo thứ
tự. Cái bàn của tôi, vung vải giấy tờ lộn xộn.
Biết là có thể “đi đong” cái mạng già trong cuộc
giải phẩu, tôi làm một bảng liệt kê nhắc nhở và
dặn dò bà xã phài làm gì, làm gì, nếu tôi không
còn nữa. Điều cần nhất là đừng có khóc lóc, buồn
bả, vì chết cũng là một tiến trình của đời sống.
Đừng có làm đám tang um sùm, đừng tụng kinh gõ
mõ cầu siêu, cũng đừng cáo phó, đừng vòng hoa,
đừng hòm tốt. Giản dị đem thiêu, rồi lấy tro.
Sau đó, làm gì với mớ tro đó cũng được.
Trước khi mổ mấy hôm, tôi giữ gìn vệ sinh kỹ lắm.
Mặc thật ấm áp, ăn uống điều độ, ăn chất hiền
lành, ngủ nghê đầy đủ. Ít dám đi ra ngoài, tránh
đám đông. Thế mà trước khi mổ hai hôm, gia đình
đứa cháu kêu điện thoại, nói là còn chừng bốn
mươi lăm phút nữa thì sẽ ghé thăm. Họ đi xa bốn
trăm dặm để thăm tôi, lẽ nào từ chối được. Họ
nói là nghe cậu sắp đi mổ, đến thăm và chúc may
mắn. Tôi và vợ vôi vã dọn dẹp lại căn phòng
khách bừa bãi, lộn xộn, quét nhà, lau chùi, đang
bệnh mệt, lại mệt thêm, giữa mùa đông mà mồ hôi
vã ra. Mấy lần vợ chồng mệt quá, gắt nhau. Cả
gia đình đưá cháu gồm năm người, vừa ho hen, vừa
hít mũi sụt sịt. Họ ngồi trong phòng khách mà
nhảy mũi lia lịa, làm bà xã tôi sợ hải, tái mặt.
Tôi cũng ngại mình bị nhiễm bệnh, chỉ cười mà
không dám nói ra. Họ ngồi chơi chừng một tiếng
đồng hồ. Tôi cũng mệt lắm, nhưng không dám đi
nằm. Sau khi gia đình đứa cháu đi rồi, chúng tôi
vội vàng bày lại giấy tờ cần thiết ra bàn lại,
và nhất định không bốc điện thoại. Ai kêu cũng
không bắt. Bệnh viện có gì khẩn cấp thì nhắn lại
trong máy. Bây giờ, tôi mới có cái kinh nghiệm
là đừng đi thăm ai trước khi họ sắp lên bàn mổ,
và đừng thăm họ sau khi họ mổ xong về nhà. Vì
thời gian nầy, sức khoẻ của họ rất mong manh,
rất dễ bị nhiễm trùng từ người khác. Vã lại, họ
đang mệt, đừng làm họ mệt thêm, mình thì vì
thương mến họ, đến thăm viếng, nâng đỡ tinh thần,
và nếu không thăm, thì sợ bị trách là vô tình.
Nhưng nếu chờ họ bình phục rồi đến thăm thì tốt
hơn, vui hơn.
Bệnh viện hẹn tôi 5 gờ sáng. Tôi phải dậy lúc 3
sáng giờ sửa soạn, 4 giờ thì anh bạn hàng xóm
lái xe đưa tôi đi. Đến nơi, bệnh viện còn đóng
cửa. May nhà tôi không xa bệnh viện, có nhiều
bệnh nhân phải ngủ tại khách sạn đêm trước đó,
để kịp giờ hẹn.
Những y tá, nhân viên làm thủ tục giấy tờ trước
khi lên bàn mổ rất dịu dàng, vồn vã, tử tế. Cũng
làm cho tôi cảm thấy vui trước khi lên bàn mỗ.
Nhắc tôi rằng, đời còn có nhiều người dễ thương
lắm. Một ông y-tá già, cầm cái dao cạo điện, hỏi
han tôi ngọt ngào, và ông bắt đầu cạo lông lá
cho tôi, cạo từ dưới háng cạo lên bụng, ngực.
Trơn tru, sạch sẽ. Ông vừa cạo vừa mĩm cười. Sau
đó, tôi được đẩy vào phòng mỗ. Trên đường vào
phòng mỗ, tôi nghĩ rằng, mình đã về hưu được
đúng hai năm, đã được nghỉ ngơi, thong dong, đi
chơi, vui thú, làm biếng, không lo lắng, không
bận rộn, nhàn nhã, thảnh thơi. Thế thì hôm nay,
nếu cuộc giải phẩu thất bại, cái thân nầy được
chở xuống nhà xác, thì cũng khỏe, không có gì để
tiếc nuối cả. Nghĩ thế, tôi sướng quá, và cười
thành tiếng. Ông y-tá đẩy xe ngạc nhiên, chắc
chưa thấy một “thằng điên” nào vui vẻ cười tươi
như vậy trước khi được mổ tim, nguy hiểm đến
tính mạng. Ông hỏi tôi cười cái gì, giờ nầy mà
còn cười được, không lo lắng hay sao. Tôi cho
ông biết lý do tại sao tôi cười sung sướng, ông
vỗ vào chân cái bộp, và khen tôi chí lý. Thực
tâm mà nói, thì sống chết đối với tôi, cũng
không quan trọng lắm. Không chết trẻ, thì chết
gìa. Không chết bây giờ, thì sau nầy cũng chết.
Con người phải già, phải chết, để cho các thế hệ
trẻ lớn lên thay thế, thế giới sung sức hơn. Cứ
thử giả dụ như, con người không chết, thì bây
giờ, cả thế giới đầy cả người già lụ khụ, già
chiếm chín phần, trẻ chỉ một phần. Thế giới nây
toàn ông bà già mấy trăm tuổi, chống gậy lê từng
bước, xe lăn đầy phố phường, đường xá. Thế thì
lấy ai mà sản xuất, nuôi nấng nhân loại.
Bởi vậy, tôi bình tỉnh, và nghĩ rằng được sống
cũng vui, mà được chết, cũng vui không kém.
Vào phòng mỗ, từng y tá tự đến giới thiệu tên
tuổi, và cho tôi biết phần hành của họ. Tôi cũng
vui vẻ chào, nói vài lời xả giao bình thường.
Khi bác sĩ gây mê đến, xưng danh, và nói cho tôi
biết, ông sẽ chuyền thuốc mê cho tôi. Tôi chỉ
kịp chào xã giao, và sau đó, mê man ngay, không
còn biết trời trăng chi nữa cả. Giá như, có chết
khi đó, thì cũng được nhẹ nhàng, êm thấm, mau và
tiện lắm.
Tôi hoàn toàn không biết việc gì đã xẫy ra.
Chừng mười giờ sau, tôi mơ màng tỉnh dậy trong
phòng “hồi sinh”. Nghe tiếng bà y tá kêu lớn, và
vặn nhạc lớn, kêu tôi mở mắt ra, đừng nhắm mắt
lại. Tôi cố gắng hết sức, mà hai mí mắt cứ kéo
trì xuống, cứ he hé chút xíu, lại bị nhắm lại.
Tôi cũng nhớ là mình đang qua cuộc giải phẩu tim.
Nghe tiếng bà xã tôi phụ kêu với bà y tá, tôi cố
gắng mĩm cười cho vợ yên lòng. Nhưng không biết
miệng có cười được hay không. Khi tôi mở mắt
đưọc, tôi thấy bà y tá, bà chị tôi và bà xã đang
đứng bên giường lo lắng. Tôi đếm được hai mươi
mấy cái ống nối vào ngực, vào họng, vào tay, vào
mũi, và có tiếng xì xèo của cái máy bơm nào đó,
mà tôi tưởng đâu bên cạnh giường có cái hồ nuôi
cá, máy bơm nước đang chạy. Tôi thầm nghĩ, thế
là cũng chưa “đi đong” cái mạng già được. Thuốc
mê làm tôi hơi buồn nôn và chóng mặt.
Suốt đêm hôm đó, một bà y tá da den, mập ú, thức
và chăm sóc tôi. Chừng mươi phút, mười lăm phút,
bà vào châm thêm thuốc vào bình dang treo, châm
thêm máu, xem lại biểu đồ nhịp tim, ghi chú vào
sổ. Công việc liên miên, không biết thủ tục bắt
buộc, hay bà là người có lương tâm, nên làm việc
hết lòng. Rồi rút máu tôi, tiêm thêm thuốc,
nhiều lần kê lại gối nằm sau lưng tôi, hỏi han
tôi rất tử tế, dịu dàng. Cổ tôi khô như đốt. Bà
cho tôi cục nước đá nhỏ như viên kim cương, ngậm
trong miệng cho đỡ khát. Khi đó, đúng là quý
viên kim cưong ngậm trong miệng. Không được uống
nước. Tôi khôi hài, tự ví bà y tá là Đức Bà Quan
Âm đang ban giọt cam lồ (cục nước đá) cho người
khổ nạn. Suốt một đêm, bà không ngủ, loay hoay
quanh giường tôi. Tôi thật tình cảm động. Có
những người vì nghề nghiệp, chỉ làm cho xong bổn
phận, làm vừa phài thôi. Bà y tá nầy, làm với cả
tấm lòng, tưởng như tôi là thân nhân ruột thịt
trong gia đình.
Vừa mổ xong chiều hôm qua, mà sáng nay, lúc 5
giờ sáng, y tá đã bắt tôi ngồi dậy trên ghế, dây
nhợ lòng thòng hơn hai chục sợi dính từ mũi,
miệng, ngực, bụng, chim. Tôi không thể tưởng
tượng được, có là muốn hành hạ bệnh nhân chắc.
Mệt và chóng mặt lắm. Bà y tá bảo tôi phải ngồi
như vậy trong một giờ đống hố. Ngồi được chừng
25 phút, hết sức chịu đựng, tôi xin bà cho mằm,
vì mệt quá.
Nằm phòng hồi sinh được hai đêm, sáng hôm sau họ
đẩy tôi xuống phòng bệnh thường, và bắt tôi tập
đi bộ mỗi ngày và tắm. Khiếp, vết thương dài hơn
hai tấc, còn rỉ máu còn tươi , và nhiều cái lỗ
trên ngực, có ống lớn bằng ngón tay nối từ trong
tim, trong phổi lòng thòng ra ngoài, dính với
cái máy, cái bình. Thế mà bắt tôi tắm vòi sen,
tắm xong y tá dùng khăn chậm khô ngực, không dám
lau.
Trước khi đi mổ, bà xã tôi ép ăn, để có đủ sức
khỏe mà qua cuộc giải phẩu. Tôi ăn cho vợ vui.
Nhưng sau khi mổ xong, bị bón. Cái ruột già căng
cứng như muốn nổ ra. Ba bốn ngày không đi tiêu
được. Không được rặn, vì sợ các mối chỉ may tại
nơi mổ bung ra. Hai y tá cho tôi uống nước trái
mân đen, cũng không hiệu quả. Tôi phải dùng đến
thủ thuật đề cho phân ra, mà cũng vô hiệu. Cái
bụng cứng ngắt, rất đau đớn, khó chịu. Y tá cũng
không giúp tôi được gì. Đêm nằm trên giường, tôi
nghĩ thầm, chắc mình không chết vì bệnh tim, mà
chết vỉ vỡ ruột già. Cứ lăn lộn mãi, có khi
thiếp đi chừng năm phút. Tôi gần như mê sảng.
Trong thời gian đau ốm, bịnh hoạn, khi nào tôi
cũng giữ được tinh thần khôi hài, ngạo nghễ, xem
thường, thế mà hôm nầy, tinh thần tôi xuống lắm.
Khi nữa đêm, tôi hé mắt ra, trong bóng mờ, thấy
một bà y tá da đen. Lúc nầy là đổi phiên trực
gác của các y tá chăm sóc con bệnh. Ngọn đèn
phiá sau người y tá làm thành một vòng hào quang
trên đầu bà. Tôi vốn không tin theo một tôn giáo
nào, và cũng chẳng tin vào thần thánh, nhưng
buột miệng thều thào hỏi: “Có phải bà là thiên
thần mà Thượng Đế gởi xuống để giúp tôi không?”
Bà cười, nhẹ nhàng đặt tay lên trán tôi, và hỏi,
bà có thể làm gì để giúp tôi không. Tôi nói với
bà, là tôi có cảm tưởng cái ruột già của tôi sắp
nổ tung vì bón mấy hôm nay. Bà mau mắn cho tôi
thuốc nhét hậu môn. Không kết quả. Bà bảo tôi
nằm nghiêng, co chân, và trải nhiếu khăn ra
giường, quấn nhiều khăn làm vòng đai bao quanh
vùng khăn trải. Rồi bà đưa ngón tay vào hậu môn,
mà móc phân ra từ từ, từng chút một. Cẩn thận,
nhẹ nhàng. Khi phần cứng của phân moi ra hết,
thì phần bên trong chạy phọt ra. Tôi thấy người
nhẹ như đang bay bổng lên không trung. Như trên
vai mọc cánh, đang bay lượn giữa trời. Khỏe hẵn.
Bà y tá dọn giường, và cho tôi viên thuốc ngủ.
Tôi cám ơn bà. Nụ cười trên môi bà hiền từ làm
tôi liên tưởng đến những bức tượng Quán Thế Âm
Bồ Tát. Tôi nắm lấy tay bà mà cám ơn. Dù đã được
uống viên thuốc ngủ, nhưng khi bà đi rồi, tôi
vẫn cảm động thao thức mãi. Nằm không yên, tôi
lấy giấy bút, trong cơn xúc động vì lòng tử tế,
vì tình người lai láng, tôi viết một bài thơ,
nhan đề là “Belinda”, tên của bà y tá. Có lẽ
cũng là loại thơ con cóc. E rằng, lời lẽ cũng
ngô nghê như một ông ngoại quốc làm thơ bằng
tiếng Việt. Viết xong bài thơ, tôi yên tâm ngủ
một giấc dến sáng. Đêm hôm sau, tôi đưa cho bà.
Đọc xong, bà cảm động, ôm tôi mà khóc. Bà nói
riêng cho tôi biết, bà là nữ Mục Sư đang điều
hành một nhà thờ tin lành trong thành phố nầy.
Đúng là bà có trái tim của một nữ Thánh. Có lẽ,
trước khi đi mổ lớn, chỉ nên ăn thức ăn lỏng,
đừng ăn chất đặc, chất xơ, vì thế nào cũng bị
bón.
Ông bác sĩ giải phẩu cho tôi cũng rất tử tế.
Nhiều hôm sau ca mổ, đã 9 giờ đêm, ông còn ghé
thăm tôi, hỏi han kỹ lưỡng, dịu dàng. Cái lưng
ông còng xuống, có lẽ do cứ cúi xuống lâu trên
bàn mổ mải thành còng lưng. Tôi nghĩ, đa số
những người làm việc trong bệnh viện nầy, ngoài
mục đích mưu sinh, còn cả một say mê nghề nghiệp,
và cả tấm lòng nhân từ.
Sau khi mổ, vết cắt lớn, mà tôi không thấy đau
đớn, nhức nhối gì cả. Hồi phục rất mau, vết
thương kéo da cũng nhanh, làm các y tá và bác sĩ
ngạc nhiên. Cũng nhờ một ông bà con có kinh
nghiệm dặn, khi nào cảm thấy đau nhức sơ sơ, thì
xin thuốc giảm đau ngay, đừng để cho đau quá, vì
phải có thời gian, thuốc mới hiệu nghiệm. Trong
thời gian dưỡng bệnh, tôi ráo riết ôn lại tiếng
Pháp để chuẩn bị đi chơi Âu Châu, nên cũng không
có thì giờ nghĩ đến bệnh, đến đau đớn.
Dẫm lên chân bác sĩ, tôi viết sơ về các bệnh dau
tim, như múa một đường quyền hoang dại. Sách
viết rằng, bệnh liên quan đến tim, rất nhiều khi
là “những bước chân âm thầm”, không báo trước.
Bệnh tim có nhiều loại khác nhau. Thông thường
nhất là suy tim, nghĩa là tim không chuyển vận
máu đủ cho nhu cầu. Cứ 100 ngưòi Mỹ, thì có 1
người bị bệnh nầy. Nước Mỹ có hơn 2 triệu người
suy tim. Tốn phí bệnh viện rất lớn. Trong một
năm, những người bị suy tim chết đến 15%, Kế dến
dau tim bẩm sinh, sinh ra đã bị đau tim rồi, vì
cấu tạo tim mạch không được bỉnh thường. Cứ 1000
em bé sinh ra, có đến 6 đến 8 em bị đau tim bẩm
sinh. Bệnh nầy chữa được, bác sĩ sẽ mổ và điều
chỉnh lại. Sau nữa là nghẽn mạch máu tim và động
tim. Một năm có hơn 1.5 triệu người Mỹ bị bệnh
nầy. Sẽ có hơn 500 ngàn ngưòi chết, và khoảng
300 ngàn người đưọc mổ tim. Kế đến là bệnh tim
đập sai nhịp và bất tỉnh. Sau đến là van tim bị
hư hỏng, rồi đến bệnh mạch máu bị thương tật, bị
phình, teo. Cuối cùng là màng bao tim bị bệnh.
Ai muốn biết rõ hơn, xin vào thư viện mượn cuốn
“Mayo Clinic Heart Book” mà đọc, rất hay, viết
cho người thường đọc.
Kinh nghiệm của những người đau tim cho biết,
khi có ít hay nhiều triệu chứng sau đây, thì
đừng nên coi thường: đau ngực, thở gấp, hay mệt,
sưng, bất tỉnh, nhức đầu lâm râm, nhịp đập tim
bất thường, tê tay hay chân, màu da không bình
thường, té xỉu, thay dổi bất chợt về thị giác,
nói năng, và cảm xúc.
Khi nào thì nên đi bác sĩ? Khi triệu chứng đau
tim mới có, triệu chứng càng lúc càng nặng,
triệu chứng trở nên trầm trọng, triệu chứng làm
thành lo lắng, triệu chứng tái diễn.
Những người yêu nhiều thì thường bị nhói tim,
không biết có chuyển qua bệnh đau tim không.
Nhưng những người ăn nhiều chất béo bổ, chắc
chắn sẽ đau tim, cho nên có rất nhiều người sợ
các chất béo, ngọt, mặn, như sợ thuốc độc. Lo
lắng, bị áp lực, muộn phiền nhiều cũng sinh ra
đau tim.
Bởi vậy, có ông Mỹ đau tim nằm chung bệnh viện
với tôi, nói đùa rằng: “Bà nào muốn làm goá phụ
sớm, thì cứ cằn nhằn ông chống cho nhiều vào,
rồi thế nào cũng được mãn nguyện sớm.” Mấy bà
nghe, háy nguýt ông sắc như dao chém.
|
|