| |
Anh
!
Thế là mình không được gặp nhau như đã hẹn. Bây
giờ thì em đã hiểu bí ẩn của tình yêu, có thể
giải thích nó bằng những lời giải thích, và
chuyện gì đã xảy ra cho em ! Thật khó mạnh miệng
khi nói về chuyện này. Chuyện tình yêu xưa như
trái đất, nó cứ được lập đi lập lại như vấn đề
thời sự. Nhưng chắc chắn chuyện đã xảy ra, với
những người cao ngạo lạnh lùng, mà lúc nào họ
cũng cho rằng, khó có thể xảy ra, việc quan hệ
tình cảm với giới tính, là một quan hệ không tốt
đẹp.
Khát vọng của con người khó lường, nó thích nghi
với biến đổi của cơ thể, đem lại sự yên bình, và
cũng sẽ đem lại những căng thẳng hiểm nguy…Anh,
trong thời gian này em đang nhớ về anh, về tích
tụ những khích thích tố có liên quan đến chiến
đấu hay khuất phục, làm tăng nhịp đập của tim
anh. Em hoang mang…tất cả năng lượng được dự trữ
trong con người anh, đang được luân chuyển, hay
đang tiêu hao dần trong một mục đích duy nhất,
mà trong người ai cũng có.
Quan hệ tình yêu là tuyệt đối, cần thiết cho
chúng mình phải không anh ! Em biết hiện giờ ở
một góc xó nào đó, anh cũng đang nghĩ đến em.
Hai bên nỗi nhớ đang tỏa hương tình yêu, bao
quanh lớp da chúng ta, tạo thành làn sương phủ
cánh đồng hoa. Có phải là em đang âu yếm dí mũi
vào nách anh không ? Có phải là anh đang thủ thỉ,
vuốt ve hôn hít em…Giúp cho nhau cảm giác ngất
ngây, thay đổi một lớp biểu bì mới, đủ sự nối
kết đồng điệu nơi xa! Tình yêu của mình là đầu,
là cuối, là duy nhất, của mùi hương "cảm" nhận,
qua những lá thư, nhất là cử chỉ đầu tiên và cái
nhìn thiện cảm, dịu ngọt, mượt mà, dữ dội, quỷ
quái, mâu thuẫn, bí ẩn…Chính là chiếc chìa khóa,
còn khóa giữ lại trong khứu giác mùi hương đặc
biệt, để biểu hiệu tình yêu .
Bây giờ thì anh hiểu rồi, tình yêu không phải là
chuyện nhảm, mà nó là điều quan trọng hàng đầu,
đối với sinh hoạt xã hội, khi đặt nó nằm ở bất
cứ phạm trù nào của cuộc sống, nhất là đạo đức…Mỗi
khi nói đến tình yêu, là em cứ mơ mộng viển vông,
dịu dàng của tuổi trẻ cuồng nhiệt, rừng rực
trong mắt, làm tâm hồn cảm thấy nhẹ nhàng an ủi…Vì
tình yêu là đề tài muôn thủa, trước hết dành cho
người biết yêu: để dò hỏi, nghi ngờ, khám phá,
hứa hẹn, đam mê, ghen tuông, mơ uớc, tưởng tượng,
giận hờn rồi qua…
Giờ này anh đã xa em, mà có khi nào chúng mình
gần nhau đâu…Nên anh ở bất cứ đâu, đối với em
như anh đang gần em. Em nhớ sau buổi gặp gỡ tại
Paris, rồi chia tay. Rồi gặp lại nhau. Lần này
mình gặp lại nhau, trên mạng vi tính. Chỉ đọc
được tâm hồn, yêu nhau qua dòng chữ trên màn
hình, bắt được cảm xúc qua giọng nói, và sau đó
anh dự trù lên phi cơ trở lại Paris. Còn em thu
xếp để gặp gỡ nhau. Đi mua tấm trải giừờng còn
thơm mùi vải mới, hai chiếc gối êm và tấm chăn
trắng tinh…
Nhưng vào lúc 5 giờ sáng ngày…tháng…năm em còn
nhận được một thông điệp mới của anh, qua mạng
vi tính chuẩn bị hành động…và kèm theo với những
lời âu yếm, hứa hẹn nồng nàn, từ bên kia Thái
Bình Dương gởi sang. Cho em nỗi nhớ nhung vụng
dại, trong cõi mênh mông bất động…Để rồi hôm sau
tan như mây khói…Tất cả đã xảy ra như trong tiểu
thuyết lãng mạn. Giây phút trôi qua, hàng giờ,
hàng ngày cứ trôi qua. Nhưng vẫn có chút an ủi,
nhẹ nhàng vào lòng. Phần anh cứ để lặng lẽ trầm
tư mặc tưởng, thanh thản đáy lòng. Vượt qua
những cơn mưa cô đơn, men theo hình bóng đã vắng,
là hương vị thần tiên của tình yêu, mà ta cảm
thấy xa nhau, càng buộc tình cảm thêm bền chặt,
tình yêu càng thêm nung nấu…
***
Để trái tim được dịu dàng trở lại, sau những
ngày mưa dầm gió bấc. Em nằm nghe nhạc, và thè
luỡi liếm những lớp đường, trên miếng bánh
chocolat, nghe hương vị ngọt ngào tan dần trên
đầu lưỡi. Mơ hồ đọc lại những lời thơ anh, khi
trái tim còn những tầng cảm nhận, với những đam
mê tình yêu nhất thời cháy bỏng…Ở thời gian nào,
lứa tuổi nào con người cũng chịu đựng, những thử
thách ghê gớm của tình yêu. Phải không anh ?…
Tối nay em nhận thêm được một mẩu tin về anh, do
cô bạn gái từ Mỹ gởi sang. Anh có biết lòng em
lúc ấy ra sao không ? Em đang lúng túng, sợ hãi,
hốt hoảng. Động mạnh trong trái tim một hình ảnh,
tiều tụy xanh xao, với tay chân xiềng xích.
Nhưng khối óc lại khát khao vươn lên, cùng ánh
mắt toát lên ánh lửa dữ dội, của kẻ đang quyết
đấu, không bao giờ chịu bó tay trong lãnh vực
nào. Nhất là lãnh vực máu thịt của con người.
Tất cả cho em lạc vào thế giới, ngày nhớ đêm mơ,
sẽ mang đem tới cho anh ký lô gam sinh lực mỗi
ngày, cùng chia cho nhau cảm giác thân thiết,
đam mê, và sự quả quyết dấn thân …
Có phải hạnh phúc yêu đương, ta cùng hiểu ý nghĩ
nhau, khi hai người đang ở một nơi xa, với ngàn
nỗi nhớ để dành hơi. Này ! con ong chúa…em đã
bắt được tín hiệu từ nơi anh, vì cùng một lãnh
thổ của em. Trước khi bước thêm một bước lý
tưởng vĩ đại cuộc đời, với tất cả sự nhiệt tình
chắn, thuần thục nơi anh. Nhưng mỗi việc đều có
thời của nó. Và anh đã hứa gì với em ! Nói gì
với em? Em không muốn thấy có dấu hiệu suy sập
chất năng tim. Em biết anh tự vệ bằng những cái
bướng bỉnh, lạnh lùng, kênh kiệu, khó ưa…Nhưng
anh còn có trái tim đa cảm đa mang, đang dồn nén
tình yêu còn lại đã qua. Anh ạ ! duyên cảnh đổi
thay, tùy thời linh động, và trong rủi có cái
may, trong đau thương có điều an ủi.
Tình yêu lóe lên được chút màu hồng, làm rạo rực
trái tim, gắn bó với hạnh phúc cuộc đời. Nhưng
mỗi người có những diễn tiến khác nhau. Màu hồng
của tình yêu, biến thành màu xám xịt, vì nhiều
lý do. Tình yêu màu hồng của em vô hình phức tạp,
chằng chịt như trong địa đồ trái tim em. Ôâi !
em đang mang trái tim tím ngắt, khi anh chốn đêm
đen không cạn đáy. Đang giãn ra trong giấc ngủ
sau bao đêm trắng. Tình yêu bao giờ cũng có
những thử thách, khi đã vượt qua khỏi, ta sẽ
sống với tình yêu lâu dài, dù cho thử thách đang
chờ…
Hình ảnh đẹp về một tình yêu chân thật, cho em
cảm nhận được mọi biểu hiện khác. Nhất là những
uớc muốn chát bỏng, mà em có thể thủ thỉ với anh
rằng cảm xúc tình yêu da diết, chắt chiu, từng
phút còn lại dành cho nhau. Tình yêu và niềm hy
vọng, dù là những câu đôi khi vô hồn, nhừng lời
tắc tị. Nhưng đây là bức điện tín dài không dứt,
kết tinh của tình yêu gởi đến anh. Thể xác sẽ
thăng hoa, không còn bị chia rẽ. Vấn đề còn lại
giữa anh và em, là việc hiến tặng sở hữu cho
nhau của tha nhân…
Cả ngày em trông trời mau chiều, mau tối mau
khuya. Khi biết sẽ liên lạc với anh đêm nay. Kẻ
bên này, người bên kia…Bên này là bên tự đo. Bên
kia là bên tường đá vắng hiu, xác xơ vạn dặm…..Mười
hai giờ 28 phút, em bắt đầu nhấn những con số
chờ đợi. Đúng mười hai giờ 30 giữa đêm. Hai bên
đầu giây điện thoại, lần luợt ngân lên tiếng nói.
Hai mươi lăm phút chấm dứt. Em rung lên hạnh
phút xoáy vang….
Anh nói : Không có tin tức gì về em. Con nhỏ kỳ
cục ! Ngày Saint Valentine không một tấm thiệp,
không một bông hoa ? Anh nguyền rủa…Thắc mắc chờ
đợi, rồi anh lẩm bẩm cười mỉa. Ừ ! cười đi, cười
một nửa cho đỡ mệt nhoài. Hy vọng mỗi ngày, hy
vọng dù cụ thể mơ hồ…Em tính nhẩm hơn trăm ngày
anh bị tống giam. Khi nào anh về ? Tháng tư lõm
trắng, hay tháng sáu ngây ngây ! Em cũng như anh,
cũng trông tin, cũng lăn lộn, nằm ngửa bất động
mâu thuẩn. Trạng thái ngu ngơ, trăm ngày hoang
dại….
Mưa rơi anh ạ, chắc anh không nhìn được mưa, và
mây bay. Anh đang trong một góc tối tăm, phía
sau bức tường nhỏ hẹp là tình yêu. Em như mơ hồ
nhìn thấy anh, đi qua đi lại. Trái tim sắt lại
theo từng bước, rạng rỡ tin vào ngày mai. Dĩ
nhiên rồi. Và em, cũng rạng rỡ tin vào ngày mai,
cũng dĩ nhiên nữa. Ôi! anh cao ngạo và đầy uớc
vọng. Em yêu anh chờ đợi nhưng thỏa mãn.
Mưa đã tạnh rồi anh ạ. Chiều đông êm như nhung.
Những con đường chưa đầy bóng tối, mà em đã bắt
đầu, cựa quậy nỗi nhớ bên trong, cuồng nhiệt
nhưng khép kín. Tâm hồn em nẩy nở như cây đợi
nước mưa. Ký ức vụt nhanh, miền ngực nóng hổi,
nâng đỡ vỗ về những phút yếu mềm, để vơi bớt
những gì thể hiện qua lời phóng túng. Cảm xúc
của tình yêu, của cái đẹp, của đau khổ, của hạnh
phúc, của lãng mạn…nó sẽ để lại dấu ấn trong
cuộc tình. « Tôi » ngôi thứ nhất số ít, nhấn
mạnh về em. Từ « nhớ » ám chỉ tình yêu, niềm
hạnh phúc riêng tư nằm sẵn trong vô thức nay nó
vùng dậy. Từ « Anh » là nỗi đam mê, là ngọn nến
lung linh hư ảo, đầy màu sắc háo hức của yêu
đương, cho sự thăng hoa trở lại bản thân, như
muốn đốt cháy nữ tính mình. Dì em từ phòng bước
ra, hỏi thăm anh ? Em lắc đầu. Dì lườm yêu một
cái rồi bỏ đi. Dì là mẹ, là chị là bạn. Dì vào
bàn thờ thắp hương, em cũng đi theo Dì vào bàn
thờ thắp hương. Nhắm mắt khấn vái ba mẹ phù hộ
cho...Trăm năm chỉ có một người. Và rằng người
đang đọc thư em hôm qua trời ạ !
Em qua nước Mỹ rộng lớn, chỉ thèm mỗi một thứ về
« người », mà không làm sao biết. Em ôm tràn
ngập, cảm giác yêu thương về phòng, để mùi hương
bay khắp gần xa… Đêm qua ba giờ sáng mới chợp
mắt. Sáu giờ lò mò ngồi dậy. Cả ngày thẩn thờ vì
mất ngủ, vì nhớ con số 12 giờ 30 trong đêm. Em
ghét thứ nhớ nhung, ray rứt kiểu này. Khó chịu
lắm !…Em gái bảo ra ăn cơm, em lười biếng không
muốn ăn. Tự dưng đầu em cứ phừng phựt thế này !
Lại câu chuyện hai đứa, khiến em mất ngủ nữa rồi.
Chán !….
Em còn nhớ chuyện hẹn hò với anh. Nhớ như nhớ
mùa xuân không quên cánh én. Sông nước thân yêu,
như anh thân yêu, giữa dòng sông đồng lúa, khắc
khoải vang lên nghe thương yêu trở về. Tự nhiên
em… giận. Buồn, em đi chơi lung tung… Chán quá !
em đáp máy bay đi San Diego. Rồi từ san Diego về
lại Dallas nằm chèo queo….
Dallas tháng ba rồi, mà cả tuần nay vẫn mưa và
lạnh. Mưa như nức nở, như rạn nứt trái tim. Tình
cảm phức tạp vỡ oà theo một viễn chinh đẹp trong
chiều hư ảo, mang theo niềm hạnh phúc lẫn nỗi
buồn. Em ngồi bất động…Ngồi chán đi ra bếp tìm
nước uống. Cô em gái đang lục đục trong bếp quay
nhìn lại lo âu nói : Em sợ chị khổ. Em cười :
Chị bình yên và dễ chịu…. Trong tâm linh trú ngụ,
là sự bình yên trong sáng, thì cái cảm giác vo
tròn định mệnh, nghèn nghẹn, xót xa, cũng sẽ từ
từ tuột dốc…
Dì em đọc những bài văn, Dì nói đoạn kết buồn,
là cuộc đời sẽ theo vận buồn. Buồn ! cũng là thứ
hạnh phúc hiến dâng trọn vẹn, cho một cái gì đó
không huỷ diệt…Phải không anh ? Em không muốn
anh nằm nhìn trần nhà ? Chim phải bay về tổ ấm
mình, và không bao giờ muộn. Khi nghĩ về những
ngày cuối trọn vẹn. Cuối cùng bao giờ cũng nhất,
cũng tuyệt mỹ…Em sắp về lại Paris có những con
đường bâng quơ mà vẫn đẹp. Nơi đó em sống vui,
buổi tối như xưa, ban ngày bóng gió đầy tim, tận
đầy ngõ chờ đón em về. Em phải về cũng như anh
cũng sẽ phải về…
Em được nhìn rõ hình ảnh anh. Giữa khoảng trong
xanh mây trời ve vuốt, anh trong bộ áo quần màu
vàng nghệ, bước ra khỏi trại giam. Anh gầy đi
nhiều, nhưng rắn rõi cương quyết, ánh mắt bình
thản, tự tin. Cảm giác cỏn con của em ở chỗ…
biệt ly, là chỗ gặp lại nhau. Em tưởng là em đã
gặp anh lúc đó, với đôi mắt đỏ hoe, trong sự cảm
động êm ái rất thường, mà bao hàm một ý nghĩa,
vừa đẹp vừa sâu sắc kín đáo. Em lại trở về cảm
giác ái tình, của một tiểu thuyết cảm động, đối
với một hoàn cảnh thích hợp với em nữa rồi. Một
khi ái tình đã thấm vào lòng, lời nói có kín đáo,
cũng đủ phơi bày ra hết qua sự nồng nàn. Cảm xúc
từng ngày nẩy nở bắt nguồn từ những dư vị tình
yêu, nó là sự kết tinh của thương nhớ mong chờ,
đã đem đến cảm tình riêng, mà mình đã dành cho
nhau. Để ca ngợi, để trực tiếp quan hệ sống với
tinh thần, nhiều khía cạnh, nhiều màu sắc, nhiều
vẻ đẹp trong đó có quê hương êm mát của chúng ta…
Từ Canada em bay sang Hoa Kỳ, với niềm tin sẽ
gặp lại anh. Niềm tin đã cho em lẻ sống trong
tâm hồn. Những ngày ở đây em sẽ làm gì ? Trước
hết nó gợi cho em nỗi niềm man mác, đồng thời nó
cũng trỗi dậy, một cái gì đó trong tương lai.
Trong cái bốn bề, có những luồng ánh sáng lành
mạnh, của mặt trời rực lên nơi đây ( San Diego
). Cỏ cây hoa lá thơm lành, mát dịu dưới bóng
mát. Em đang tỉnh táo mà sao nghe xúc động thế
này !. Anh, em đang cần bóng mát, để cuộc sống
cân bằng và nhịp nhàng hơn.Và, cái hình ảnh tù
đày, nó đối lập với hình ảnh tự do, cho em mãn
nguyện này. Là hình ảnh của một cái gì đẹp đẽ
trong sự thực, không phải lúc nào cũng mơ màng
yên lặng, một đời ăn no, mặc ấm an nhàn. Nó cho
em biết, cái hình ảnh nào thật là của em.
Em đến ở với bà Dì ruột của em tại đây, trong
ngôi nhà yên tĩnh, dẫn vào thế giới hoài niệm
khuất lấp trong hồn người. Đôi khi nó đưa đến
niền nhớ thương vô hạn...Anh ơi, Em nhớ anh quá
! Nhớ anh trong mênh mông cõi dân gian, chênh
vênh giữa sáng và tối, trong bình yên mà xôn xao,
gợi mãi buổi đầu gặp gỡ, hẹn hò thoáng mơ qua
rồi mất hút…Chỉ còn lại niềm an ủi trong ảo
tưởng mà thôi. Anh, em không nghĩ dòng đời lạnh
lùng đến thế ! em sẽ san sẻ hơi ấm tình người
trong gió lạnh đầu mùa, lưu tồn thấm qua ngõ
cuộc đời, trong đêm có ánh mắt trông chờ.
Tình anh và em, chưa đi đến đâu. Nhưng cũng đã
một tình yêu mong nhớ và sâu xa, dù chỉ vài nét
chân dung chấm phá. Đó ! em lại dao động tưởng
tượng lù mù, qua cái mộng ảo méo mó ở thực tại.
Ui, em nói nhảm…bâng quơ quá phải không anh ?
mình chưa có ngày rực rỡ đầy đủ, mà em đã nói
những lời như người điên.
Thôi, em không nói nữa anh a ! Cơn bão phút giây
trong tâm tư, đấu tranh tư tưởng bản thân cho
một người, nó có tác dụng những háo hức ân cần.
Như cái việc đi gặp anh. Nhưng, em sợ cái tâm lý
mông lung lãng đãng, biểu hiệu sự tấn công của
cảm xúc, đưa đến kết quả vớ vẩn không vào đâu.
Nên em quyết định ở lại không đi. Ở đây, hy vọng
chờ tương lai hé mở, trong sáng của ngày mai.
Anh ! hãy can đảm, can đảm chịu đựng những gian
lao cho lý tưởng, cho một đời thanh niên bỏ phí,
để đi tìm con đường chính đáng…
Người ta nói anh không biết lưu luyến, không
quan hệ yêu đương…Nhưng em biết anh không lãnh
đạm luyến ái, để sống hoàn toàn cuộc đời phiêu
bạt, với sông núi gió sương. Vì, anh đã biểu lộ
tình yêu cảm giác vô cùng mãnh liệt, của thứ
ngôn ngữ thích ứng, với những cảm giác mông lung
lãng mạn, đó cũng là then chốt tình yêu, tô đậm
rất nhiều cảm tình cho em.
Hỡi con Đại Bàng ! từng tung sóng gió. Thư em
viết gởi Ó chúa rất bình thường, như trăm nghìn
lá thư tình yêu, trăm nghìn nhớ nhung quyến
luyến khác. Nhưng cũng làm cho anh có những giây
phút thú vị, khỏi buồn tẻ chán ngán, trong gian
tù lạnh "Nhất nhật tại tù, thiên thu tại ngoại"
để khỏi thấy thời gian " Trăm năm là ngắn một
ngày dài ghê…"
Anh ạ, em đang ngồi trước máy vi tính, viết thư
cho anh. Một trăm phần trăm nhớ anh, thu nhập
vào đấy. Thật là kỳ dị với cảm giác rờn rợn, khe
khẽ rung động bên trong…Có lẽ là sự cám dỗ những
khích thích tố nhớ nhung, dồn hết vào chỗ đỏ
thẩm nổi lên giữa…bầu vú. Rồi con tim nhảy thì
thụp dưới ngực áo, và em quên hết mọi chuyện
trên đời, chỉ còn duy nhất một hình ảnh ngự trị
đó là… viết thư cho anh như thế này là không hợp
lý tí nào…Coi như giấc mộng ngọt ngào đã qua,
giấc mộng của con cò nhỡn nhơ tìm lúa lúa rụng
về đêm. Cảm tưởng trong chốc lát, ít ra cũng như
đã trao đổi tâm tình, hai tâm hồn đang đoạ lạc
hai nơi, mà tư tưởng bản thân chỉ một người.
Anh à, em nhớ anh, nhớ anh…đủ thứ, nên em viết
chẳng có đầu, có đuôi chi hết trơn, lộn xộn quá
chừng ! Anh đừng cười em nghe…mà anh có cười em
cũng được đi, vì đối với anh có gì mà em phải
dấu ! phải giam hãm những chí khí bồng bột, mãnh
liệt dưới lớp da lành mạnh tráng cường ? Nói
nghe như tình vật dục dữ dằn vậy đó, chứ thật ra
em rất là Việt không có buông thả đâu anh ! bằng
cớ là khi gặp anh em vẫn còn dè dặt, "chưa" dám
"thử" cái hương vị tình yêu, để anh nhiều lần
phải thét lên "Mau với chứ vội vàng lên với chứ/
Em ơi em tình non sắp già rồi" Lúc đó em tinh
nghịch : "Em khờ khạo lắm ngu ngơ lắm/ Chỉ biết
yêu thôi chẳng biết gì" ? Anh, mình nhớ nhau, là
mình như tiên anh nhỉ ? Tình yêu màu nhiệm quá
phải không anh ? Nhất là ai đó đã chi phối nhưng
suy nghĩ bồi hồi, tâm trạng kẻ đang yêu một cách
đậm đà như em. Anh, đêm nay em đang nghĩ đến anh
bên bàn rượu, kề bên góc ngọn đèn hoa kín mít mà
nghe rất ồn ào trong em " cơn say suốt sáng,
trận cuồng thâu đêm" .
Bích Xuân, Paris
|
|