|
Mẹ
tôi xem tử vi giỏi lắm, có thể đoán
được tiền vận hậu vận mà chẳng
cần xem mặt như mấy mụ bói toán tầm
thường. Khách hàng có thể thông báo ngày
giờ sinh qua điện thoại, thông báo
một con số nào đó và chỉ có thế thôi.
Mẹ xem như thần. Mẹ là yêu tinh nhập
đồng chứ chẳng chơi. Một người đang
lành lặn, mẹ nói coi chừng thì không
xe tung cũng bị chồng đánh.
Đó
là tất cả những gì người ta nói về
mẹ tôi.
Tôi
ít khi nào thắc mắc mẹ học xem tử vi
hồi nào (hồi đó tao thất tình bố mày
chứ hồi nào - mẹ tôi hay nói vậy) nhưng
đến khi đời sống gia đình tôi gần
như phụ thuộc vào nó, tiền chợ,
tiền mua sắm, chiếc xe tôi đang đi, cưới
vợ gả chồng cho bà chị và ông anh
cả; chưa kể những Việt kiều từ nước
ngoài lặn lội đến, không biết qua
lời rỉ tai của ai càng lúc càng nhiều
thì tôi mới thật sự nhìn nhận lại
vấn đề. Đầu tiên là một nhận định
mang tính lãng mạn: định mệnh quyến rũ.
Người ta luôn tò mò về định mệnh mà
không một thầy bói nào có thể cung
cấp cho đủ.
Người
ta hết đi xem thầy này, lại chuyển
sang thầy nọ, vẫn với ngần ấy câu
hỏi, đại loại: tôi có giàu không, an
lành không, chồng ra sao, anh ấy có quay
trở lại... Tất cả chung qui cũng cho
một cụm từ cuộc sống mai đây rồi
sẽ ra sao?
Bây
giờ thì bố tôi đã mở mắt ra rồi.
Đó
là theo lời mẹ. Có lẽ bố đã lỡ khích
bác cái trò này, bố cho rằng: “Mẹ chúng
mày giống con mụ điên, suốt ngày cứ
chúi mũi vào những cuốn sách dạy dỗ
điều nhảm nhí. Thế giới làm gì có cái
trục nào để từ đó những ngôi sao
của mẹ mày xoay quanh”. Kết quả của
câu nói không lường trước ngày sau
sẽ ra sao là những lời chì chiết bóng
gió của mẹ: “Tao nói có sai đâu, ngay
cả tiền mua thuốc lá cũng từ cái
thế giới không có cái trục nào mua cho
bố chúng mày hút đấy”.
Giờ
thì mỗi lần hút thuốc lá bố tôi có
vẻ thông minh hơn, đồng lõa công nhận
cũng có một cái trục đâu đó chống
đỡ thế giới, một cái trục phi lý
hiện hữu, chúng hiện hữu sờ sờ
trong nhà tôi. Và kèm theo là một cái nháy
mắt tinh quái. Đàn ông có lẽ khác đàn
bà điểm này, người ta có thể cảm thông
nhau qua một cái nháy mắt mà không
phải nói.
Tôi
cũng không biết trong thế giới con người,
người ta có chấp nhận sự phi lý không,
nhưng càng sống gần mẹ tôi càng nhận
ra thế giới không có cái gì phi lý
cả, cái gì cũng có lý hoặc sắp sửa
có lý, một chút xíu nữa thôi nó sẽ có
lý lắm. Nếu không có lý làm sao nó
tồn tại trong nhà tôi. Bởi nhà tôi
phải được xem là một hiện thực, chúng
tôi sinh sống đi lại, chúng tôi ăn
uống yêu đương, chúng tôi hoài nghi.
Cuộc
nhượng bộ với mẹ cũng đồng nghĩa
với việc chúng tôi tiếp tục có
những nhượng bộ khác mà chính mình không
nhận ra. Thỉnh thoảng tôi thấy bố
trả lời ai đó qua điện thoại, ghi
lại một vài con số, rồi hỏi vài ba câu.
Cũng không kém phần chuyên nghiệp, đại
khái không có giờ sinh à, tử vi không có
giờ sinh thì làm sao mà xem được. Kèm
theo những giải pháp cho khách hàng được
đưa ra: “Thế này nhé, hay chị hỏi
lại ông cụ thân sinh xem sao! Hỏi rồi
à? Gay nhỉ. Vậy thì phải lập hết các
giờ trong ngày hôm đó để chọn lá
số đúng nhất. Nhưng e rằng như thế
thì... Đúng vậy... Tiền sẽ cao vì
tốn công lắm...”.
Là
thế. Tôi có thêm phần kết luận trong
nhật ký: con người ta đi từ sự phi lý
này đến sự phi lý khác. Những sự phi
lý càng ngày càng chồng chất lên nhau và
từ đó người ta không còn nhìn thấy
sự phi lý nữa.
|