| |
Một người lính vừa về đến thành phố quê nhà, gọi điện thoại ngay cho cha mẹ. “Cha mẹ ơi, con đang trở về nhà, nhưng con có một điều xin cha mẹ. Con có đem theo một người bạn thân”.
“Được”, cha mẹ người lính trẻ trả lời bên kia đầu dây điện thoại, “Cha mẹ rất mừng, con và bạn con hãy về đây ngay đi, cha mẹ rất muốn gặp chúng con”.
“Nhưng có một điều con muốn thưa với cha mẹ”, người con nói tiếp, “bạn con bị thương trầm trọng trong lúc giao chiến. Nó giẫm phải mìn, mất một cánh tay và một cẳng chân. Nó không có nơi nào để ở, và con muốn nó về ở chung với gia đình ta”.
“Con ơi! Cha mẹ rất tiếc khi nghe điều đó. Chúng ta có thể giúp nó tìm một nơi nào đó cho nó ở”.
“Không, con muốn nó về ở với con, với gia đình ta”.
“Con”, người cha nói, “hẳn con không biết con đang nói gì. Một người tàn tật sống với gia đình chúng ta, sẽ trở thành gánh nặng cho gia đình. Chúng ta có một đời sống riêng và chúng ta không thể để việc đó ảnh hưởng đến đời sống chúng ta. Cha mẹ nghĩ rằng con nên về nhà và quên đi người bạn này. Bạn của con sẽ có thể tự tìm cuộc sống cho chính nó”.
Nghe đến đây người con chết lặng người, không thể nào nói thêm được điều gì nữa và cúp máy điện thoại. Người cha không còn nghe thấy gì nữa.
Sáng hôm sau trong lúc đang sửa soạn nhà cửa để đón con về, cha mẹ người lính trẻ bỗng nhận được điện thoại từ sở cảnh sát báo tin người con của họ đã chết sau khi rơi từ trên lầu một cao ốc. Cảnh sát tin là nạn nhân đã tự tử. Cha mẹ người con lao xe như điên đến nơi xảy ra tai nạn, vào thẳng nhà quàn thành phố để nhận diện xác con. Họ xác nhận nạn nhân chính là đứa con trai yêu quý của họ, mà họ mới nói chuyện với nó hôm qua. Nhưng đau đớn thay, họ đã khám phá ra một điều mà họ đã không biết, đứa con trai của họ chỉ có một chân và một cánh
tay!...
|
|