Ngày xưa có người hỏi Aristotle
“Tại sao có nhiều người đàn bà đẹp lại lấy đàn
ông chẳng ra gì?”. Nhà hiền triết trả lời “Bởi
vì đàn ông thông minh chẳng dại gì lại lấy đàn
bà đẹp”. Một câu trả lời thông minh, dí dỏm và
ý nghĩa làm sao. Thật vậy, chúng ta có thể kể
ra hàng ngàn tác hại của việc lấy vợ đẹp, hàng
ngàn thiên tài đã lấy vợ “xấu xí hơn người”.
Gia Cát Lượng là một trong số những thiên tài
đó.
Gia Cát Lượng tự Khổng Minh,
một thiên tài quân sự mà nhắc đến tên ông thì
bất cứ một tên “phó thường dân” nào cũng biết.
Ông là một trong những nhân vật đã viết lên
những trang sử hào hùng của lịch sử Trung Hoa.
Tài cán ông là vậy, còn về ngoại hình? Là một
con người cực kỳ khôi ngô, tuấn tú “mình dài
tám thước, mặt đẹp như ngọc”, đẹp trai phải
nói là “chim sa cá lặn” . Ấy vậy mà ông lại đi
kết duyên với một cô gái “xấu hơn một người
xấu bình thường”. Điều đáng nói ở đây là ông
cưới vợ không phải vì lý trí mà là vì “yêu
bằng cả trái tim mình”. Tình yêu của ông đã
vượt qua cái gọi là “cân sắc cân tài”.
Chuyện tình của Gia Cát Lượng
Lại nói chuyện Gia Cát Lượng
“đàm thê luận ái”, tự cho là “Trong mắt kẻ si
tình hiện Tây Thi” là có ý tôn trọng vợ. Thực
tế ra sao? Bùi Tùng trong “Tam Quốc chí – Gia
Cát Lượng truyện” có chú giải: “Đừng bắt chước
Khổng Minh chọn vợ, chỉ lấy được con gái xấu
của A Thừa”.
A Nữu, chỉ danh sĩ đất Kinh
Châu Hoàng Thừa Ngạn. A Nữu là con gái Hoàng
Thừa Ngạn, tuy xấu xí nhưng là tài nữ. A Nữu
thích sáng tác, cũng có viết về quản lý học.
Đọc những áng văn ưu nhã của A Nữu, nhiều vị
trong giới công thương đem lòng hâm mộ không
dứt, cứ nghĩ A Nữu là một học giả xinh đẹp.
Song gặp mặt cô, tất cả đều “chạy mất dép”,
nói: “Nhìn một cái, hối ba ngày”.
Điều làm A
Nữu có phần bất ngờ là có một chàng tên Gia
Cát Lượng đem lòng yêu cô, cả hai sánh bước
vào quãng đời lãng mạn. Người ta thường thấy
hai người dắt tay tản bộ trên bãi cỏ mượt ở
khu công nghiệp Ngọa Long. Nên biết, Gia Cát
Lượng là một chàng đẹp trai có tiếng, “thân
cao tám thước, dung mạo tuyệt vời”. Rất nhiều
cô gái đẹp thầm yêu Gia Cát Lượng, vì sao
chàng lại thân mật với A Nữu như vậy? Những kẻ
hiếu sự tìm ra nguyên nhân rất nhanh: Thứ nhất,
bố A Nữu chính là thầy Gia Cát Lượng, và A Nữu
với Gia Cát Lượng nhanh chóng trở thành tình
yêu “con thầy” điển hình; thứ hai, Gia Cát
Lượng vừa lấy A Nữu và họ đang trong tuần
trăng mật.
Người ta
nghi ngờ và lẩm bẩm: Làm sao chàng trai đẹp
lại lấy cô gái xấu như vậy, thật là cuộc hôn
nhân kỳ quái! Các cô xóm giềng hỏi A Nữu, A
Nữu đáp:
- Các chị
đừng đoán mò làm gì! Để em nói luôn, không
phải Gia Cát Lượng không thấy tóc em nhuộm
vàng, mặt có nốt ruồi, cũng không phải thẩm mỹ
của chàng có vấn đề, mà chính vì chàng biết
vượt qua hình thức để thưởng thức vẻ đẹp nội
tâm.Cũng vì điều đó em mới lấy chàng. Em tìm
thấy một tình yêu siêu phàm, thoát tục từ Gia
Cát Lượng.
Các cô
hàng xóm càng ngạc nhiên:
- Cô làm
thế nào để bỏ bùa Gia Cát Lượng?
A Nữu cười
chúm chím:
- Các chị
cứ hỏi chàng đi!
Các cô lại
đi hỏi Gia Cát Lượng, Gia Cát Lượng trả lời:
- Thật sự,
trong mắt trong tim tôi, A Nữu còn đáng yêu
hơn nhiều cô gái đẹp khác.
- Sao có
thể thế nhỉ? Các cô hàng xóm quyết tâm muốn
hiểu rõ ngọn ngành.
- Các chị
muốn lời giải đáp phải không?
Gia Cát
Lượng lấy từ trong thư phòng ra cuốn tạp chí
“Bạn gái Tam quốc”, nói:
- Câu trả
lời ở trong này.
Các cô
hàng xóm tra mục lục tạp chí, thấy có bài tản
văn của Gia Cát Lượng, đầu đề là “Phụ nữ xấu
như tách trà”. Giở vào trong, bài tản văn điển
nhã và tình tứ của Gia Cát Lượng viết rằng:
Phụ nữ xấu
như tách trà
Ngồi trong
sân vắng vẻ, tách trà như tâm tình của cô gái.
Xuân qua thu lại, thế sự như mây. Người đời
hay nói: rượu, thuốc lá, trà là ba báu vật của
đàn ông. Tài nữ như thuốc lá, mỹ nữ như rượu
nồng, còn phụ nữ xấu chỉ lặng lẽ như trà tỏa
hương. So với hương trà man mác, vô luận khói
thuốc đắng cay hay men rượu nồng nàn, đều
thành dung tục. Song người đời lại say mê sự
kích thích của rượu và thuốc lá, ít ai thư
thái để tận hưởng vị thanh khiết của trà.
Đúng vậy, phụ nữ xấu không lồ
lộ vẻ đẹp trời ban, song tâm hồn họ thanh tao
như hương trà. Xa lánh thế gian huyên náo mới
có thể giữ được sự thuần khiết của tâm hồn,
mới có thể hiểu nhã thú của đời người. Phụ nữ
xấu, bất kể đi làm hay ở nhà, việc gì họ làm
cũng chỉn chu. Phụ nữ xấu lương thiện, biết hy
sinh, không cầu báo đáp, không tranh giành,
hệt như hương trà u mặc thời ẩn thời hiện.
Song, trong khi người đời tán
dương tài nữ, xum xoe mỹ nữ thì họ lại đối xử
với phụ nữ xấu thật bất công. Phụ nữ xấu chan
chứa thương yêu mà không một ai nhớ họ, nhưng
họ cũng không để ý mà chỉ rút vào im lặng.
Trong khi những người đẹp làm bao chuyện ầm ĩ,
phụ nữ xấu vẫn thản nhiên giữ gìn mỹ đức. Có
một điều an ủi, nhiều người đẹp khi trút lớp
phấn son ra, họ xấu hổ không còn đứng trước
phụ nữ xấu. Phụ nữ xấu yêu ai, người đó sẽ là
người tình trong mộng. Họ khiêm nhường, như
tách trà. Một làn gió nhẹ thổi qua, mặt tách
trà gợn sóng, chờ đợi người tới thưởng thức.
Mà người thưởng trà sẽ có được một đời hạnh
phúc.
Các cô hàng xóm xem xong, xuýt
xoa:
- Gia Cát Lượng ôi là Gia Cát
Lượng, cậu đúng là biết nịnh vợ. Bọn tôi thật
hồ đồ, không biết cô ta lấy cậu là có phúc hay
cậu lấy cô ta là có phúc đây?
Gia Cát Lượng và A Nữu lặng lẽ
nhìn nhau, cùng mỉm cười.