| |
Ta nhặt ta mảnh kiếng đóng bụi thời gian, có mây bay, có
nắng nhẹ, có em. Run rẩy bỏ xuống một mảnh đời
tuồn tuột đam mê, ta nâng ta vào vòng tay nhật
nguyệt. Chìa khóa về nhà ở đâu đó, mà ta vẫn mải
mê trên bãi cát mọng muối trắng?
Thôi, em nhé! Ta ngồi đây thêm
một chốc cùng chiều vàng. Cánh hạc cuối ngày sắp
hiện về trên đỉnh núi hoang sơ. Ru hộ ta âm giai
ngày cũ. Hôn dùm ta nụ hoa vừa nở trên môi. Ngủ
cho ta tháng năm dài.
|
|