| |
Bỗng
dưng gặp lạI sau mườI hai năm, trái tim tôi như
muốn nổ tung khi nhìn vào đôi mắt nồng nàn và
chân thành của anh, ngườI mà suốt mườI hai năm
qua tôi không ngừng nghĩ đến, nghĩ đến cùng vớI
sự nuối tiếc và ân hận … Vậy mà giờ đây anh đang
đứng trước mặt tôi, bằng xương bằng thịt hẳn
hoi, và anh nói cho tôi biết suốt mườI hai năm
qua, anh chưa bao giờ hết yêu tôi, chưa bao giờ…
Và khi đôi tay ấm áp và mạnh mẽ của anh ôm ghì
lấy tôi, tôi thấy mình nhẹ hẫ~ng, rồI tan ra
thành những hạt bụI nhỏ đến mức gần như vô hình,
loãng ra và tan dần vào không gian… Và chúng tôi
lạI yêu nhau, say đắm và hồn nhiên như chúng tôi
của mườI hai năm trước, tôi mườI tám và anh hai
mươi mốt.
Anh nói vớI tôi “Lúc còn bé, anh vui nhất là
ngày Tết, bây giờ anh mớI biết có em bên cạnh
còn vui hơn cả Tết”. Tôi mỉm cườI không nói,
nhìn bâng quơ ra khoảnh sông ướt nắng và thấy
mình hạnh phúc biết chừng nào. “Thế có bao giờ
em nghĩ mình sẽ gặp lạI nhau như thế này không?”
“Có, nhưng không chính xác như những gì đang
diễn ra” “Vậy khác như thế nào?” “Em nghĩ anh đã
quên mất em rồI” “Nhỡ quên mất thật thì sao?”
“Thì em lạI đi tiếp mườI hai năm tiếc nuốI và ân
hận nữa” “Anh đã làm mất một lần thì sẽ không
bao giờ để mất em một lần nữa đâu” – Bàn tay anh
siết chặt… Vâng, tôi đã đủ trưởng thành và chín
chắn, đủ để hiểu thế nào là yêu thương một ngườI,
đủ để hiểu tạI sao ngườI ta lạI nói “yêu thì chỉ
có một nhưng những thứ tương tự thì có đến hàng
nghìn”… Tiếng tít tít ở máy nhắn tin của anh đưa
chúng tôi về thực tạI “Thi nhắn – Cô ấy bệnh,
anh quên chiều nay hẹn đưa Thi đi bác sĩ” – Anh
nói như trút một tiếng thở dài rồI tất tả bước
vộI, dường như quên mất tôi. Đúng rồI, tạI sao
tôi lạI quên nhỉ? Chuyện của chúng tôi bây giờ
đã thành chuyện của ba người… Trong những khoảnh
khắc hạnh phúc, tôi chưa bao giờ nghĩ đến giữa
chúng tôi, hai kẻ vụng trộm, còn có Thi…
Tôi đang họp thì máy nhắn tin rung lên “Anh muốn
gặp em chiều nay”… Chiều tháng năm, đã gần năm
giờ rưỡI mà những vạt nắng nhàn nhạt bướng bỉnh
vẫn còn nấn ná trên giàn hoa tím ven sông. Anh
chẳng nói chẳng rằng, rút một điếu thuốc, châm
lửa, hút vài hơi rồI cài điếu thuốc mớI cháy
chưa được một nửa lên cái gạt tàn hình đôi thiên
nga ố vàng cũ kỹ… RồI anh lạI mồI một điếu khác…
Tôi biết anh đang bực bộI nên để cơn nóng của
anh nguôi đi mớI từ từ gợI chuyện “Có gì không
vui sao?” Anh lạI thở dài “Thi đó” “Thi không
khỏe nữa sao?” “Không, cô ta ghen, ngốc thật”
Tôi thấy áy náy vì thấy chuyện bắt đầu có dính
líu đến mình, ngập ngừng hỏI “VớI em sao?”
“Phải…
Ai
đờI lạI đi ghen vớI quá khứ bao giờ! Cô ta không
biết yêu mà chỉ biết chiếm hữu.” Tôi nhẹ nhàng
rút tay ra khỏI bàn tay anh, thấy nghi ngờ luôn
cả bản thân mình trước nguy cơ trở thành tòng
phạm. Ngập ngừng vớI một chút mâu thuẫn trong
suy nghĩ, vừa muốn nghe sự thật, vừa lo sợ phảI
đốI diện vớI cái quá thật của sự thật, cuốI cùng
tôi cũng lấy đủ can đảm để hỏI anh “Vậy … anh có
nghĩ rằng cái quá khứ đang bắt đầu dần dần lấn
vào và chiếm chỗ của hiện tạI không?” Anh không
nói, chầm chậm mồI thêm một điếu thuốc… có thể
vì một câu trả lờI thành thật sẽ khiến cả hai
chúng tôi tăng cái cảm giác tộI lỗI từ lâu đã
nằm sẵn đâu đó trong suy nghĩ của mình, còn một
câu trả lờI không đúng sự thật thì lạI trơ trẽn
quá. RồI cũng chậm rãi, anh lấy phin cà phê trên
miệng tách đặt sang một bên và lấy muỗng khuấy
chầm chậm. Lớp sữa trắng mờ mờ, lớp cà phê đen
quánh từ từ lẫn vào vớI nhau tạo thành một màu
nâu nâu… Giờ thì chẳng còn phân biệt được đâu là
sữa còn đâu là cà phê nữa… Lẫn lộn vào nhau cả
rồI!
…BuổI sáng thứ bảy, nhân viên công ty bát nháo,
dường như hộI vào vớI nhau để tán gẫu nhiều hơn
là để làm việc. Bà Mai, thủ quỹ, ngườI thường
xuyên kháo nhiều tin giật gân nhất ở công ty,
vẫy mấy đứa con gái tụI tôi lạI, thì thà thì
thầm “TụI bây biết gì không, chuyện ông Lâm “nhà
mình” đó…” “Sao, có gì mớI hả? Ảnh sắp lấy vợ
phảI không?” Nhỏ Thủy mớI vào làm - thường hay
khen anh Lâm lịch sự, ga-lăng vớI phụ nữ - tỏ vẻ
quan tâm. “Toi rồI, không cướI hỏI gì nữa – Mê
một con bé bán cà phê gần nhà tao như điếu đổ…
Mà tao là tao ghét nhất thứ con gái trơ tráo như
thế, thấy ngườI ta có đôi có cặp lạI còn xen vào…
Cái
thứ ấy…” Cứ thế, bà ta bình luận một hơi về cô
gái lạ mặt chưa quen ấy. Một hồI đã thấm mệt,
như mọI lần, bà ta quay sang tôi hỏI một câu kết
“Mà tao nói thế, mày thấy có phảI không Thảo?”
“Ai mà biết, chuyện của ngườI ta mình đứng ở
ngoài, em không dám nói”. Tự nhiên, tôi thấy
ngượng ngùng và chột dạ, cảm thấy mình không có
tư cách nhận xét và lên án ngườI khác nữa.
BuổI trưa, tôi về đến nhà là nằm lăn quay ra,
không buồn ăn cơm và cũng không mở nhạc inh ỏI
như mọI khị Mẹ hỏI “Con bệnh hả? TạI đêm qua đi
chơi về khuya chứ gì? TụI bây còn trẻ ỷ lạI,
không giữ gìn sức khỏe, lớn tuổI một chút muốn
lấy lạI cũng muộn rồI”. “Bây giờ cũng đã muộn
rồI mẹ à” – Tôi chán nản nói - Mẹ nhìn tôi lạ
lẫm “Lúc nào cũng ăn nói chẳng đầu chẳng đuôi”.
Một lần tôi hỏI anh “Chúng mình sẽ còn lén lút
như thế này đến bao giờ?” “Anh…không biết” RồI
anh lạI thở dài. Anh mặc áo sơ mi tay dài màu
xanh đen. Tôi thấy hơi lạ mắt “Lúc trước anh
không bao giờ chịu mặc áo dài tay và ghét màu
tốI lắm mà” “Của Thi mua cho anh. Có một dạo
công việc anh bề bộn lắm, không còn thờI gian mà
lo chuyện quần áo nữa nên Thi mua gì anh mặc nấy,
riết rồI thành quen, khoán hết cho cô ấy” - Ừ
nhỉ, tôi đã không gặp lạI anh mườI hai năm rồI
còn gì, và trong mườI hai năm đó, Thi đã cùng đi
vớI anh đến sáu năm rồi. Nghĩ đi nghĩ lạI, không
biết Thi và tôi, ai mớI là ngườI đến sau đây!
Nhưng nếu trong sáu năm qua Thi không hề xuất
hiện, nếu giữa chúng tôi không có sự hiện diện
của Thi thì sao đây? Tôi lắc đầu không dám nghĩ
đến nữa!
… Mấy đứa bạn cũ ở đạI học gọI điện cho tôi “Mày
muốn sống có ý nghĩa hơn không?” “Nói ra đi,
đừng rào đón nữa” “Trường đang vận động sinh
viên tốt nghiệp lên dạy học cho trẻ em vùng sâu
vùng xa ở miền núi, mày có muốn “thử lửa” không?”
“Điên sao!” Tôi làm sao sống xa anh đây, đừng
nói đi những nơi heo hút đó, chỉ cách nhau chưa
đến mườI cây số mà còn cảm thấy xa nữa là…
Chủ nhật anh hẹn tôi đi ăn sáng, tôi thấy mặt
anh phờ phạc mỏI mệt lạ lùng,… Anh như biến
thành một ngườI khác hẳn, hai mắt thâm đen như
đêm qua không hề chợp mắt. Anh lạI liên tục châm
thuốc… “Đừng hút nữa”, tôi nói như van vỉ “Anh
lạI căng thẳng vớI sếp nữa sao?” “Không, … Thi
bỏ đi rồI” Sự suy sụp trong ánh mắt anh làm tôi
đau lòng quá, không phảI bởI vì tôi đã nhìn thấy
được anh thật sự yêu ai, mà bởI vì tôi cảm thấy
mình hoàn toàn bất lực. Tôi biết dù có cố gắng
bao nhiêu đi nữa, tôi vẫn không thể nào mang lạI
hạnh phúc cho anh. NgườI có thể làm được điều đó…
chắc chắn không phảI là tôi.
Tôi gọI điện cho thầy trưởng khoa “Em muốn đăng
ký đi dạy ở vùng xa, còn kịp không thầy?” “Kịp
chán, còn hơn một tuần nữa mớI khóa sổ. Nhưng
suy nghĩ kỹ đi nhé, cực khổ mấy cũng phảI chịu,
không đòi về được đâu”… Tôi suy nghĩ suốt ba
ngày, đến ngày thứ tư thì lên trường đăng ký.
Chúng tôi vẫn gặp nhau, anh vẫn phờ phạc và đau
khổ, còn tôi thì vẫn chẳng nói gì về quyết định
của mình, tôi không muốn làm cho anh áy náy và
khó xử.
Ngày tôi đi, mẹ tôi là ngườI đau khổ nhất. Tôi
ôm mẹ và nói “Mẹ đừng buồn nữa, hãy giúp con làm
một ngườI biết sống có ích, không vay mượn và
mang nợ ngườI khác” - Mẹ tôi vừa cườI vừa khóc
“LạI ăn nói không đầu không đuôi”.
Tôi để lạI cho anh mấy dòng ngắn ngủI “Em đi
công tác xa, chắc lâu lắm mớI về được. Anh hãy
tìm Thi và cho em chuyển lờI xin lỗi. Đừng hút
thuốc nhiều quá”.
Có lần tôi đọc được một câu bằng tiếng Anh, đạI
khái ý nói “cuộc đờI như một đồng xu, bạn có thể
tiêu xài thế nào tùy thích, nhưng nên nhớ rằng
bạn chỉ có thể xài nó một lần thôi”. Tôi sợ một
ngày nào đó tôi sẽ phảI hốI tiếc rằng mình đã sử
dụng đồng tiền quý giá đó một cách hoang phí.
Có
thể tôi sẽ phảI đi tiếp mườI hai năm tiếc nuốI
và ân hận nữa… đó là cái giá mà tôi phảI trả cho
sự sai lầm của mình. Nhưng không lẽ nào tôi lạI
bắt luôn cả anh phảI đi một đoạn đường dài tiếc
nuốI và ân hận chỉ bởI sự ích kỷ và nông nổI của
tôi! Thật ra anh yêu ai… Điều đó chưa chắc anh
hiểu được, nhưng tôi thì hiểu rất rõ bởI vì …
tôi yêu anh.
…Tôi lên đường vào bình minh mùa thu trờI đầy
sương và giá lạnh. Khi xe chầm chậm lăn bánh qua
những con phố quen như từng hơi thở, qua những
quán cóc tồI tàn vừa ngơ ngác thức giấc hai bên
vệ đường, qua ngôi trường, tôi nhìn thấy lạI rất
rõ quang cảnh ngày đầu năm học ấy – Hôm ấy ở
cổng trường, anh đi sau, tôi đi trước, anh gọI
lạI và bảo “Này bạn, bạn làm rơi thẻ thư viện”…
Mắt anh rất nâu và sáng… Và cũng ngay trước cổng
trường này, một buổI sáng mùa thu, tôi đã nói
“Em muốn chia tay”, … dứt khoát và lạnh lùng.
Tôi đã nhìn thấy nỗI đau thảng thốt trong đôi
mắt nâu buồn bã của anh… MườI tám tuổi… Sao mà
tôi ngốc nghếch thế không biết!…
|
|