| |
Hôm
nay là 23. Ngày mai noel. Mọi người
nhộn nhịp quây quần làm lòng ta buốt
giá . Bầu trời xám xịt , mưa đổ và
gió hú . Trời cuối năm sao buồn thế.
Con, nguời phụ nữ thứ hai của con trai
ta, trong thời khắc này, cuối thu ,
nơi xứ người , ta viết cho con . Không
phải như mẹ chồng nói với con dâu tương
lai . Mà là người phụ nữ thứ nhất,
nói với người thứ hai .
Ta đã tạo nên hình hài con trai ta. Ta đã
nuôi nó với bao buồn vui trộn lẫn .
Chồng con đã chào đời vào tháng chạp,
cuối năm. Nó sinh trong thời đói kém .
Nó lớn lên bằng những lon sữa bò VN ,
không một tí sữa ngọai . Bằng những
chiếc áo dài một thời vàng son của
mẹ. Nhưng nó vẫn xinh đẹp như một
con búp bê . Với đôi mắt to , hàng lông
mi dài mà ta đã kỳ công dùng kéo nhỏ
cắt khi nó đầy tháng. Với đôi môi
mọng và chẻ. Ta đưa nó vào trường
khoa học, nó đuợc bầu là Hoa hậu khoa
lý , đánh bạt cả cô bé bằng tuổi nó,
con ông thầy Ban điện tử mà sau này là
Hoa hậu báo Tiền Phong : Thiên Nga .
Nó thông minh. Ta dạy nó nhiều bài hát
khó mà nó thuộc hết. Lên ba, nó bập
bẹ ca dao, Kiều và cả Chinh phụ … Ta
dạy nó những chữ cái đầu tiên năm nó
lên năm. Lên sáu, vào lớp một, nó đứng
hạng nhì rồi hạng nhất . Nó học
giỏi vì có ta . Sau này, xa mẹ, nó không
đuợc như thế nữa. Tính nó hiếu động
và nghịch ngợm ,lỳ lợm. Ta mệt mỏi
vì kiếm ăn cực khổ , đã đánh con
trai nhiều trận đòn để đời .
Nhớ một lần , năm hơn một tuổi , nó
sốt cao. Đưa vào bệnh viện, Bác sỹ kêu
y tá cạo đầu để truyền nước biển.
Nhìn con dao cạo, ta òa khóc. Chị ruột
ta phải nói ngọt với cô y tá “ cô thông
cảm, nó mới có con lần đầu !”
Lần khác, nó đánh đu sau lưng ghế , cô
ruột nó không biết, đứng dậy . Nó té
vào thành giường, sưng u đầu. Bế con
đến y tá, ta khóc sụt sùi .
Nó nghịch thì phải biết . Leo vào hồ
nước tắm chơi trong khi cả nhà phải
thức đêm để hứng từng sô nước đổ
vào ! đó là những năm tòan thành phố
khan nước . Nhà nào cũng phải thức
khuya dậy sớm để hứng nước trữ dùng
cho cả ngày …
Nó xa ta năm 9 tuổi . Ta ly dị, nó theo
cha, em gái nó theo mẹ. Việc học sa sút
dần vì thiếu bàn tay mẹ . Và cả
ngọn roi mây của mẹ ! Nó không biết
sợ ai trừ mẹ. Cha nó không dạy con, có
gì lại ‘mét ‘ ta. Nhớ một lần, ta
từ nhà riêng về nơi cha con nó ở, không
thấy con , ta ra quán trò chơi điện tử
. Nghe tiếng mẹ quát, nó riu ríu về
ngay. Quỳ duới chân mẹ . Hứa không vi
phạm !
Lần khác, cha nó mét ta, con cứ lấy
trộm tiền . Ta đau lòng quá đỗi . Sao
bao trách nhiệm cứ trút lên đôi vai
gầy yếu của ta ? Ta để tượng Phật
Bà Quan Âm trên bàn , thắp nén nhang và
:
-Đây là chén thuốc độc. Con phải
hứa với mẹ, không đuợc như thế
nữa. Nếu con không bỏ , mẹ sẽ uống
thuốc chết trước mặt con.
Ta khóc, nó khóc. Cuối cùng nó hứa. Con
ơi, người phụ nữ thứ hai ơi, ta đã
nuôi chồng con như thế đó . Bao nước
mắt đã chảy dài ! bao nhiêu là cơ
cực !
Năm nó học lớp 12, ta chỉ “ Con làm
sao thì làm. Đừng để mẹ tủi hổ “
Nó thi đậu hai trường đại học. Nó
chọn Bách Khoa. Mới vài tháng, nó ra đi
. Đêm ấy, con ạ, sao bao năm , ta lại
nằm cạnh nó, con trai yêu quý của ta. Nó
không còn là thằng bé con năm nào ,
bập bẹ học ca dao khi nằm cạnh mẹ mà
là người đàn ông trẻ tuổi, cao lớn
nhưng gầy gò . Ta nằm gối đầu lên cánh
tay nó. Ta thấy hạnh phúc vô ngần con
ạ ! Ta có cảm tưởng đuợc che chở ,
một cảm tưởng mà suốt đời ta ao ước.
Ta sờ lên vồng ngực nó, ta tự hỏi,
ai là người đàn bà thứ hai sẽ úp đầu
vào ngực nó, như ta- đêm ấy ?
Sáng hôm sau, lần thứ hai trước bàn
thờ Phật Bà, ta bắt nó hứa sẽ học
thành tài ở nước ngòai . Nước mắt
lại chan hòa. Những tháng ngày sau đó,
mỗi ngày đi làm, vào trường nhìn
thấy sinh viên, nhớ con trai, ta lại khóc
!
Nó đã gửi thành tích học về . Ta vui.
Nó thông minh,chỉ tội lười. Ôi, giá nó
đuợc ở cạnh ta thì tốt cho nó hơn
nhiều . Nhưng năm sau, bạn bè sang, nó bê
trễ việc học.
Rồi năm ngóai, nó đưa con về giới
thiệu với ta. Ta đã nói với mẹ con ,
rằng con là người mà con trai ta chọn,
ta chỉ uớc mong các con chung sống hạnh
phúc với nhau trọn đời , ta coi con như
người con gái thứ hai của ta và nguợc
lại ta mong mẹ con coi nó như con trai bà
.
Con ơi, người phụ nữ thứ hai ơi, ta
biết lắm . Sau lưng sự thành đạt
của bất kỳ người đàn ông nào cũng
là bóng dáng một người đàn bà . Hãy
thương yêu con trai ta, chăm sóc nó thay
ta, an ủi nó những lúc nó buồn, nâng nó
dậy khi nó té ngã, chia sẻ với nó bao
ngọt bùi cay đắng .. Đuợc như thế,
ta cảm ơn con vô cùng.
Còn bây giờ , ta chỉ mong con hãy như người
xưa, giúp chồng con có sự nghiệp . Con
biết đấy, nó vẫn giữ lề thói xưa.
Đi nước ngòai , xa vòng tay mẹ nhưng
vẫn tuân lịnh mẹ . Khi một người đàn
ông biết giữ nề nếp cổ truyền VN,
biết yêu quý cha mẹ thì họ sẽ giữ gìn
hạnh phúc nhỏ của mình lắm, con gái
à. Ta biết con trai ta ham chơi, lười nhưng
là người tình cảm , chung thủy . Chỉ
cần có người cạnh nó , biết cách lèo
lái nó là nó sẽ hành công . Nó sẽ không
bao giờ phụ bạc con vì biết con góp
phần trong sự nghiệp của nó, là mẹ
những đứa con của nó và hơn hết, con
là con gái thứ hai của ta !
Rừng gió cuối thu
Hòang Lan Chi
|
|