| |

(hình: Phuong Anh)
Lại một đêm gần như thao thức trắng. Quẩn quanh
với những giòng nhạc, giòng thơ. Và miên man về
kỉ niệm xa chưa. Như còn đó một thời chưa thể
mất ...
Trời lạnh rồi đó. Thời tiết đã đi dần vào Thu.
Hàng cây hai bên con đường dốc nhỏ ngày ngày lái
xe đi làm giờ đây đã trổ màu báo hiệu sự hiện
diện của mùa thu. Mùa thu trước, ước ao và hy
vọng. Ngàn lá thay màu hình như đẹp hơn, tươi
tắn hơn. Bầu trời hình như trong sáng hơn, cao
xanh hơn. Và hình như thu cũng lộng lẫy hơn
những mùa thu trước. Gió hát ru lời thiết tha.
Mây mang màu hồng pha nắng nhạt.
Hàng cây bên song cửa đã khoe đủ màu sắc của
trời thu. Những chiếc lá lả lơi trong ngọn gió
đầu mùa. Thu về để thấy lòng thương nhớ ... một
buổi chiều nao cũng vào thu ... nghe như trong
gió lời tình tự ... chợt nhận ra lòng biết tương
tư. Hôm nay ngày đầu thu, trời trong vắt, xanh,
cao thăm thẳm. Gió nhẹ nhàng đùa giỡn với lá cây,
và như có tiếng reo vui của hàng cây bên đó.
Nhìn những chiếc lá mà thương làm sao. Thu ngắn
ngủi, chỉ có phô trương trong cái thiên đường
tạm bợ vài tháng rồi thôi. Lá ơi, có biết rằng
khi thu đi là lá sẽ sầu rụng để muôn đời chỉ còn
lại trong tiềm thức mà thôi. Lúc này là lúc mà
lá được khoe khoang cái sắc đẹp tuyệt vời, cái
lộng lẫy lả lơi, cái muôn đời tình tự với thời
gian riêng một thuở. Vui đi lá. Vui để còn có
được những tiếng cười vọng mãi ngàn xa, để còn
có những âm vang ngàn sau còn nhắc nhở.
Thế giới lại bước vào thu. Cảnh mùa thu muôn đời
vẫn là một chủ đề để dệt mộng vào thơ. Chuẩn bị
hành trình để lang thang vào mộng ảo của mùa thu
muôn đời vẫn chỉ là dệt mộng ươm mơ. Có lẽ đề
tài viết nên đổi thay chút ít. Thay đổi cũng là
một cái hay. Nhìn sự vật đổi thay như nhìn tao
hóa chuyển lay không ngừng nghỉ. Có gì là muôn
thuở? Có gì là miên viễn? Có gì là bất diệt? Có
lẽ chỉ có ta còn lại ở trong ta sẽ là vĩnh viễn
mà thôi ...
Tigon |
|