| |
Diễm Nghi
Còn Chút Gì Ðể Nhớ…

Thu về ! Một mùa thu đầy thương nhớ năm nao gợi
lên trong vùng ký ức. Những chiếc lá vàng lặng
lẽ rơi êm đềm trên con đường mòn trong công viên.
Thỉnh thoãng cơn gió lùa xào xạc mang theo bao
cánh lá thu tàn úa đang rung rẩy cố bám víu vào
nhánh cây trơ trọi, như luyến lưu không muốn rời
xa. Em ngẩn ngơ ngồi đếm từng chiếc lá vàng. Hồn
buâng khuâng lạc vào cõi mơ. Ðâu đây phảng phất
dư hương xưa.
Thu năm nào, anh đến thăm em cùng chiếc lá thu
nhặt bên vệ đường. Em nhớ rõ buổi gặp gỡ cuối
cùng, để rồi định mệnh đưa chúng ta hai lối rẽ.
Anh đứng đó, chờ em đi khuất, nghe lòng nhói đau.
Em lầm lũi trong bóng đêm, cố không ngoảnh mặt,
mắt nhạt nhoà. Em không thể nào quên được ánh
mắt trầm u kia. Đă bao năm qua, đôi khi em muốn
viết thật nhiều, muốn nói thật nhiều…nhưng giấy
đã cạn, môi đă khô, hồn rã rời . Biết nói gì đây,
viết gì đây khi mộng đã tàn, người cách xa, hở
anh?
Mười năm, gần mười năm rồi anh nhỉ? Em vẫn chưa
quên, và sẽ không bao giờ quên kỷ niệm của chúng
mình. Những áng thơ nhẹ nhàng gói gém giọt lệ
vắn dài, ngọt bùi chia cho nhau. Tất cả in sâu
vào trái tim em, như người bạn đồng hành trong
phút giây buồn bã. Trong khoảnh khắc ấy, em
thường tưỡng nhớ, xót xa. Dòng đời vồn vã kia
không xóa mờ một cuộc tình thơ mộng. Và anh ơi,
trong em, luôn còn chút gì để nhớ!
-------------------------
Cho một người đã xa…
Mùa hạ đi. Mùa thu đến mang bao nổi mông lung
khắc khoải cho những tâm hồn u tịch. Ánh nắng
chiều vàng vọt hắt qua song cửa đưa em vào cõi
mông lung. Em lại miên man thả hồn theo những
suy tư mơ hồ. Trong cõi bồng bềnh hư thực kia,
hoài niệm vờn lên trong tâm trí.
Anh và em không hẹn mà gặp. Em nhớ lúc ấy mình
như hai con chim đang bị thương, dãy dụa, ẩn
mình, sợ sệt. Văn thơ đã xoa dịu nổi lòng nhau.
Em-bám víu vào nét chữ của anh như một liều
thuốc mầu nhiệm để ru những chuỗi ngày buồn bã.
Anh-mong chờ hồi âm trong giây phút vàng vọt hư
hao của tháng ngàỵ
Những đêm thâu đợi chờ nhau. Khắc khoải. Xanh
xao. Mình thêu dệt bao mộng mơ vu vơ, để hồn gắn
bó khắn khít như không thể xa lìa. Nhớ, thương,
đau, giận: bao cảm xúc lẫn lộn trào dâng. Hồn em
tràn cánh mộng. Tình yêu lớn dần trong anh,
trong em.
Rồi em chập chững bước vào đời. Bao năm trôi
qua, em không còn là em của ngày xưa. Nếm bao
buồn vui, nhưng vẫn mang theo khối nhung nhớ ấy.
Bên bờ tục lụy, em thấy sự hiện hữu của anh. Dù
không gian, thời gian xa cách, em vẫn nhớ hoài
ngày tháng cũ. Làm sao xóa được những hoài niệm
đã in sâu vào tiềm thức. Chỉ còn lại nỗi ray rứt
khôn nguôi. Nuối tiếc, ngậm ngùi cũng rồi thôi,
anh ơi!
Diễm Nghi
|
|