| |
Có lẽ đúng như lời người ta nói, mùa thu bao giờ
cũng đem lại cho con người những tư tưởng làng
mạn, những nỗi buồn man mác và cả những nỗi nhớ
nhung thi vị! Sau khi đọc Nhớ Thu của anh, Cát
Nhu xin phép được góp thêm một đoạn văn ngắn để
gọi là một chút gì chia sẻ chung với những người
yêu thơ văn và riêng với anh.
Riêng tặng anh...
Mùa Thu lại về rồi đó anh. Mùa thu vễ giữa lúc
em phai đi xa, thật xa và nơi đó chỉ còn lại
mình em trò truyện với những nỗi buồn vời vợi.
Hình ảnh anh giờ chỉ còn là một thứ ảo ảnh mơ hồ
nhưng rõ nét. Xa anh, mọi thứ xung quanh em
dường như chỉ còn là một khoảng trống vô biên.
Em bất chợt nhận ra rằng cho dù chúng ta đang ở
hai phương trời cách biệt và sống hai cuộc sống
khác nhau, nhưng giữa anh và em đều có một điểu
chung: đó là nỗi buồn.
Nào có phải em muốn xa anh, nhưng hoàn cảnh làm
cho chúng ta không được ở gần bên nhau. Yêu nhau
và phải xa nhau thì thử hỏi ai mà không nhớ? Mùa
thu khoác lên vạn vật một sự quyến rũ tuyền vời
nhưng… thiên nhiên càng thơ mộng bao nhiêu thì
em lại càng cảm thấy mình cô đơn và lạc lõng bấy
nhiêu. Ngoài kia gió thổi vi vu làm cho những
chiếc lá vàng chạm vào nhau xào xạc tạo cho em
một cảm giác thật buồn. Em nhớ anh, nhớ anh điên
cuồng. Hơn bao giờ hết, em thèm có anh bên cạnh,
em thèm được nép mình trong vòng tay anh sưởi ấm
giữa cái se lạnh của mùa thu.
“Em ra đi mùa thu không trở lại…”, tiếng hát của
Lệ Thu phát ra từ chiếc máy thu thanh vô tình
khơi lại trong em bao kỷ niệm về một mùa thu đã
qua. Ngày đó, anh và em thường đi dạo trên con
đường đầy lá thu vàng vào một chiều cuối tuần em
nghỉ học. Những lúc ấy anh vẫn thường bảo em
rằng: “Bé hồn nhiên và tình nghịch như … lá” mỗi
khi em nghịch ngợm lấy một chiếc lá vàng trao
anh anh vàng nũng nịu bắt anh phải hát cho được
cái đoạn “Anh nói với người phu quét đường… Xin
chiếc lá vàng làm bằng chứng yêu em” trong bài
Anh Ðến Thăm Em Ðêm Ba Mươi.
Giờ đây chỉ còn một mình em ở lại với mùa thu.
Em đưa tay nhặt lấy chiéc lá vàng mà có cảm giác
như minh đang cầm một niềm hoài tưởng. Bây giờ,
chúng ta đã cách xa nhau cả một đại dương, anh
đang làm gì ở nơi ấy? Anh có còn giữ được thói
quen đếm lá vàng như khi em vẫn còn bên cạnh,
anh có còn đếm hộ em cả những áng mây trôi… và
mỗi dịp thu về, anh có chạnh lòng nhớ lại một
cuộc tình xa?
California, 10/22/1997
|
|