| |
Ra ngoài sân, nhìn ra đại dương loang loáng nắng
chiều, chợt nhớ về đàn chim sáng qua ồ ạt bay
thẳng trước mắt, rồi lại ngược gió bay lên cao.
Ta đi tìm em gần 10 năm rồi nhỉ? Ta thấy em hồn
nhiên hơn trí óc ta mường tượng qua dòng thời
gian.
Mỗi buổi sáng, ta lái xe đến sở, đi qua eo nước
phẳng lặng. Đôi khi bắt gặp chiếc thuyền thả
trôi lênh đênh như đám mây cuối trời. Và mỗi lần
như thế, ta đều ngoái lại nhìn, dù chỉ là một
khoảnh khắc rất ngắn. Hành động vô thức tố cáo
ta và ước mơ ngày nào của tuổi thơ vẫn còn hiện
hữu. Bến muôn đời vẫn còn đó, mà ta vẫn lang
thang vô định khói mây.
Những tiếng cười trẻ thơ chiều nay ở phương trời
Tây Bắc, lẫn lộn tiếng cười ở tiểu bang phương
Nam,
hòa vào ta như vệt nắng rất vàng đang loang trên
tòa cao ốc bên kia. Ta còn nhớ từng kỷ niệm ngày
chớm lạnh, có đàn chim ríu rít góc trời, thủa
nào khi ta còn muốn làm cánh gió.
Gặp nhau rồi. Em hãy còn đây bên ta. |
|