|
Từ
ngày Huy và Oanh thành hôn đến nay tính
ra cũng 5 năm rồi, nhưng hạnh phúc cũng
chỉ được đâu chừng hai năm... Một
điều gì rất mơ hồ mà cả hai không
ai xác định được là một sự buồn
nản, chán chường. Chẳng hiểu vì họ
muốn thảnh thơi hay vì cảm thấy không
còn hợp nhau nữa mà cả hai đều không
muốn con. Tuy nhiên, cả hai đều không
muốn hai gia đình biết chuyện, họ
sống lặng lẽ như hai người bạn trong
một căn nhà nhỏ với đầy đủ tiện
nghi...
(photo designed by
Tam) |
|
Cứ
mỗi tối, cơm nước xong, cả hai tự động
rút vào phòng làm việc riêng như ra
chiều bận rộn lắm... Nhưng thật ra,
họ chỉ miệt mài trên máy computer để
xem tin tức, hay những trang web, ở đó có
rất nhiều sự hấp dẫn, mới lạ.
Oanh
thì tánh tình ít nói, nhưng trách móc
chồng thì thường xảy ra vì Huy thì vô
tâm, ít khi chịu để ý những điều
Oanh nói, cứ ừ ào cho qua chuyện và...
quên luôn. Huy thường cho là Oanh khó
chịu, nhưng không bao giờ
nói ra, cứ cho là Huy không chịu
sửa đổi, nên... chiến tranh lạnh thường
xuyên xẩy đến, chỉ nói với nhau
những lúc thật cần thiết thôi.
Cứ
hết trang web này, sang trang web khác...
Một hôm,
Oanh bất chợt vào web lạ, ban đầu,
nàng đọc như tính cách giải trí vì có
những lời rao tìm bạn thật ngớ
ngẩn, buồn cười. Nhưng một hôm,
thấy một lời thật... thật thà, và
nhất lại đang ở cùng tiểu bang với mình,
chỉ cách nhau hai giờ lái xe thôi. Oanh
thử làm quen và sau đó, cứ mỗi đêm
Oanh và người đó - tên Lâm-
cứ thư qua, tin lại nhưng vẫn còn
những lời khách sáo, thăm hỏi vớ
vẩn thôi.
Một
đêm, Huy phone về cho biết chàng bận công
việc sẽ về khuya, đừng chờ. Oanh
chỉ mong có thì giờ thật nhiều để...
tâm sự với Lâm, nên sau khi cúp phone
của chồng, Oanh mở máy, đánh vội cho
Lâm:
-
Hôm nay, Hà (tên nàng tự đặt kể từ
khi quen Lâm) có rất nhiều thì giờ để
nói chuyện với anh! Anh rảnh không?
Chỉ
một phút sau là Lâm hồi âm:
-
Sẵn sàng! Rất thích nói chuyện với Hà!
-
Hà hỏi điều nầy mong anh thành thật
nhé !
-
Anh xin trân trọng hứa, sẽ thành thật,
và mong Hà cũng thế
!
-
Anh có gia đình chưa?
Lần
nầy, Hà chờ khá lâu mới có hồi âm
của Lâm .
-
Hà nghĩ sao, nếu Lâm đã có gia đình? và
khác nhau thế nào nếu Lâm còn độc thân?
-
Hà chỉ muốn anh trả lời: Yes or No!
-
OK! Yes!
Còn Hà?
Lần
nầy, Hạ im lặng khá lâu, bên kia, Lâm
đánh tiếp:
-
Sao Hà muốn Lâm thành thật, mà Hà thì...
-
Cũng như anh lúc nãy thôi.
-
Ha! ha! ha! Lâm chịu thua rồi! Nói tiếp
đi nhé!
-
Ồ! Anh Lâm ơi!
Hà đang bị anh làm cho Hà bối
rối đó! Thưa anh, Hà cũng có gia đình
rồi, nhưng... khó nói quá, vì gia đình
Hà như một... bãi tha ma, buồn lắm!
Chồng Hà thì lạnh lùng, chẳng bao giờ
chịu lắng nghe lời Hà nói cả. Cuộc
sống rất lạnh nhạt, Hà chẳng biết
sao ngày xưa Hà lại “chịu''anh
ấy! Còn anh thì sao?
-
Vậy chúng mình có thể kết bạn được
rồi! Tình trạng của anh chẳng khá hơn
Hà lắm đâu. Xin lỗi Hà khi xưng anh nhé!
-
Anh đừng ngại, Hà chắc còn nhỏ hơn
anh! Nhưng
thôi, nhỏ hay lớn đâu có gì quan
trọng phải không anh? Hà muốn nghe
chuyện của anh trước...
-
Thôi, được rồi anh kể nhé! Xưa kia bà
xã anh là một người con gái rất hiền
lành và dịu dàng, bây giờ thì khó đăm
đăm, điều gì với nàng anh cũng là
kẻ có lỗi hết! Và anh cảm thấy
thật cô đơn, chỉ mong mình tìm được
một người bạn hiểu và chia sẻ
những buồn vui trong cuộc sống để đời
bớt quạnh hiu... Hà chịu làm người
chia sẻ đó không?
-
Nghe tâm sự của anh, Hà cũng thấy bùi
ngùi cho hoàn cảnh của anh lắm... Còn
phần Hà thì ông xã của Hà lạnh lùng,
khó hiểu, khác hẳn ngày vừa yêu nhau,
tất cả những gì Hà nói anh ấy chẳng
bao giờ nghe lấy, điều gì cũng gật đầu,
như tiếp nhận những điều đó và
cuối cùng... chẳng làm gì cả. Hà cũng
giận lắm, chẳng muốn nói nữa anh ạ!
Cuộc sống cứ trôi qua trong buồn chán
thế nầy chẳng biết kéo dài tới bao
giờ... Xin lỗi anh, có ai gọi phone, lát
gặp lại...
Oanh
bắt phone thì mẹ của nàng, (từ
California) bà thăm hỏi vì thấy đã lâu
không thấy vợ chồng nàng gọi thăm bà
bảo bà có linh tính như vợ chồng nàng
đang có chuyện gì giấu bà phải không?
Oanh chối quanh cứ bảo tại việc ở
sở bừa bộn quá nên ít gọi và bà
ngỏ ý muốn
cuối năm nay bà sẽ đến thăm và
ở lại cùng vợ chồng nàng vài tháng...
Nàng không muốn mẹ biết chuyện
lục đục giữa vợ chồng nàng, vì
sợ mẹ buồn, nhưng cuối cùng nàng cũng
hứa hẹn mời mẹ sang cho vui, nàng nghĩ
thầm nếu mẹ có sang đây , thấy
được cuộc sống của vợ chồng nàng
thì nàng khỏi phải mất công giải thích.
Nói
chuyện với Mẹ chừng... hết chuyện thì
Oanh vội vàng trở lại máy thì chỉ có
vài chữ của Lâm: Tạm biệt, gặp lại
em sau nhé! Hãy luôn nhớ
đã nghe tâm sự của
nhau rồi, từ nay chúng mình là bạn thân
rồi! OK? Anh phải về nhà vì nghe đói
bụng rồi, chúc em vui, gặp lại tối
nay.! Đang định đánh vài dòng cho Lâm thì Huy đã về!
Oanh chán nản tắt máy, lo dọn cơm nước
cho chồng, rồi cả hai ăn uống trong
lặng lẽ, mấy lần Oanh định kể
chuyện Mẹ nàng muốn qua thăm nhưng nhìn
nét mặt lầm lì của Huy nàng lại thôi,
không muốn nói...
Phụ
vợ thu dọn chén bát xong, Huy
bảo:
-
Hôm nay, mệt quá! Anh còn phải lo vài
việc, em ngủ trước đi!
Oanh
im lặng rửa dọn, không buồn đáp lời
chồng. Xong việc, nàng nhìn vô phòng làm
việc, thấy chồng đang ngồi trước máy
computer, nàng yên lòng trở về phòng làm
việc của mình, vờ lấy sách ra đọc
một lúc rồi cũng mở máy computer ra
xem, thư của Lâm khá dài: Anh vừa về,
nghĩ tới em vội viết cho em đây! Anh
sẽ có món quà nhỏ cho em, nhưng không
biết gửi cách nào? Cho anh địa chỉ
khi nào em cảm thấy được nhé! Anh
muốn đánh dấu ngày mình vừa tìm được
một người bạn thân, quen nhau cũng đã
3 tháng, nhưng chúng ta chỉ mới biết
nhau trên email, em không ngại thì cho anh
số phone để chúng ta nói chuyện được
không?
Chúc
em một đêm ngủ ngon.
Oanh
đọc đi đọc lại với lòng vui thích,
nàng hồi âm ngay cho Lâm:
Tạm
thời chúng ta cứ liên lạc qua email anh
nhé! Em sẽ cho anh phone và địa chỉ
một khi em cảm thấy an toàn, vì em cũng
chưa muốn cho ông xã em, cũng như bà xã
anh biết chuyện lúc này. Anh thông cảm
và hiểu cho...
Chúc
anh ngủ ngon, em cũng nghỉ sớm mai đi làm.
Tạm
biệt.
|