| |
Hai người
bạn đi trên con đường vắng vẻ. Đến một đoạn, họ
có một cuộc tranh luận khá gay gắt và một người
đã không kiềm chế được giơ tay tát vào mặt bạn
mình. Người kia bị đau nhưng không hề nói một
lời. Anh viết trên cát: "Hôm nay, người bạn thân
nhất của tôi đã tát vào mặt tôi".
Họ tiếp tục đi, đến một con sông, họ dừng lại và
tắm ở đấy. Anh bạn bị đánh không may bị chuột
rút và suýt chết đuối, may mà được người bạn cứu.
Khi hết hoảng sợ, anh viết lên đá: "Hôm nay,
người bạn thân nhất đã cứu sống tôi".
Anh bạn kia ngạc nhiên hỏi: "Tại sao khi tôi
đánh anh, anh viết lên cát, còn bây giờ anh lại
viết trên đá?".
Mỉm cười, anh trả lời: "Khi một người bạn làm
chúng ta đau, chúng ta hãy viết điều gì đó trên
cát, gió sẽ thổi bay chúng đi cùng sự tha thứ...
Và khi có điều gì lớn lao xảy ra, chúng ta nên
khắc nó lên đá như khắc sâu vào ký ức của trái
tim, nơi không ngọn gió nào có thể xóa nhòa được...
".
|
|