| |
Tôi chỉ là một con bé, không hơn không kém. Ở
tuổi mười bảy, sống rất ngây ngô . Tôi lại càng
bé nhỏ hơn bên cạnh anh - một sinh viên năm thứ
năm đại học Y khoa . Anh là anh họ của nhỏ bạn
rất thân với tôi . Qua những lần trò chuyện với
anh, càng ngày tôi càng mến anh hơn.
Anh là một thanh
niên đứng đắn, học giỏi, nói năng khéo léo tính
tình lại vui vẻ, vì thế tôi - một con bé ngây
ngô - chẳng được anh xem như một người bạn gái .
Tôi không hiểu vì tình yêu hay vì hiếu thắng mà
lúc đó tôi quyết lòng chinh phục trái tim anh.
Chúng tôi vẫn gặp
nhau . Thỉnh thoảng anh chỉ hai đứa tôi một bài
toán khó, một câu Anh văn hay kể những câu
chuyện mới lạ, lắm lúc lại bàn đến chuyện đời .
Thời gian đó tôi sống bằng sự ngây thơ, hồn
nhiên mà giả dối bằng những sự trùng hợp do tôi
tự tạo ra . Có lần anh bảo anh rất thích màu
trắng và màu đen, bởi nó rõ ràng không lẫn lộn
với màu nào, rất thật. Lúc đó, tôi vờ tròn mắt
ngây thơ nói: "Ơ, ai cho anh bắt chước em!" (nhưng
màu tôi thích nhất là màu vàng). Rất nhiều, rất
nhiều những lần những lúc cùng sự đốc thúc của
nhỏ bạn, cuối cùng tôi đạt được kết quả như mong
muốn.
Năm cuối lớp mười
một, tôi đã nghe anh nói điều chờ đợi . Lúc ấy,
lòng tôi tràn ngập niềm vui của kẻ chiến thắng!
Tình yêu anh dành trọn cho tôi thật đằm thắm,
nhưng tôi vẫn sống trong tình anh với sự giả dối
. Mỗi lời tôi nói với anh đều suy tính trước.
Hết mùa hè, hai đứa tôi ít gặp nhau hơn vì đều
lo cho năm cuối . Những dòng thư anh viết vội,
vẫn đều đặn gửi đến cho tôi, khuyên tôi cố gắng
học, giữ gìn sức khỏẹ.. Trong khi đó, tôi vùi
đầu vào học, hình như quên mất mọi thứ, quên cả
anh, cả chuyện tình đùa cợt của mình.
Ngày tôi tốt
nghiệp, anh đến tận trường đón tôi nhưng bỗng
nhiên anh không nói một lời nào . Hai đứa dắt xe
đi bộ dọc theo con đường dài đầy xác phượng đỏ
rực. Chợt anh đứng lại nhìn tôi nói nhỏ: "Mình
chia tay nhé!". Tôi ngơ ngác như từ cung trăng
rớt xuống. Nhìn anh tôi biết anh đang nói rất
nghiêm chỉnh. Tôi bỗng thấy hoảng sợ: "Em đã làm
gì sai ...?". Anh lắc đầu: "Em không sai nhưng
chỉ vì tình yêu không chấp nhận được sự giả dối".
Anh bước đi . Tôi đứng lại trông theo bóng anh
xa dần và tôi khóc - khóc những giọt nước mắt
thật sự cho tình yêu .
Sau đó, tôi mới
biết được là anh đã vô tình đọc quyển nhật ký
của tôi (trao cho nhỏ em anh đọc) trong đó đầy
đủ cả các "chiến thuật" nhưng, thiếu một câu mà
tôi chưa kịp ghi: "Tôi yêu anh thật sự". Giờ đây,
bạn biết không, khi tôi rất thích hai màu trắng
- đen thì anh đã mang tình yêu của tôi đi xa, xa
vĩnh viễn! Vâng, anh nói đúng, làm sao một tình
yêu chân thật có thể chấp nhận được sự giả dối .
|
|