| |
“Tôi là ai mà yêu quá cuộc đời
này” TCS Có phải nếu mình ở một nơi nào trên
dưới ba mươi năm thì mình là người thuộc địa
phương đó, đúng không? Đã biết bao nhiêu lần tôi
đặt ra câu hỏi đó sau một ngày nhìn vào lịch
thấy con số ghi năm đã bước vào năm thứ ba mươi
của một người tị nạn. Bây giờ có ai mới quen gặp
tôi, hỏi: Bà ở đâu đến vậy? Thì chắc tôi sẽ trả
lời rất tự nhiên là Tôi ở Seattle hay khi đang
đi du lịch thì sẽ trả lời Tôi ở Mỹ đến.
Tôi sẽ không trả lời là tôi ở
Việt Nam đến nữa, chỉ trừ người ta hỏi Bà là
người nước nào? Thì lúc đó tôi chắc chắn nói Tôi
là người Việt Nam. Để cho họ không nhầm với
người Trung Hoa, Nhật, hay Phi. Đúng, tôi ở Mỹ
trên, dưới ba mươi năm rồi, tôi là một người Mỹ.
Bây giờ thử xem lại con người Mỹ của tôi. Trước
tiên mặt mũi, chân tay tôi chẳng có gì thay đổi
cả. Vẫn khuôn mặt cấu trúc ít góc cạnh của người
Á Đông và cái mũi tẹt khiêm tốn, tóc sợi to và
đen, khi có tóc bạc thì nhìn thấy ngay, muốn
giấu thì phải nhuộm.
Đối với người Á Đông thì tôi
được gọi là người có nước da trắng, nhưng mầu
trắng này thực ra là mầu ngà, và đứng cạnh một
ông Tây, bà Mỹ nào thì nó vẫn cho cái căn cước
là da vàng rất rõ rệt. Khi tôi nói tiếng Anh thì
cách phát âm vẫn có vấn đề, đôi khi nói nhanh
quá thì sẽ vấp phải lỗi nói tiếng Anh theo cách
dịch tiếng Việt trong đầu. Như thế bị chê là nói
Tiếng Anh bể (Broken English) Về cách phục sức,
nhà ở, xe cộ bên ngoài tôi có thể không kém một
người Mỹ chính gốc.
Nhưng khi bước vào nhà tôi; Từ
những bức tranh treo ở phòng khách, bát đũa bầy
ở bàn ăn, chai nước mắm, hũ dưa cải trong bếp và
nhất là sách, báo tiếng Việt ở khắp nơi trong
nhà, thì chắc ai cũng sẽ nhận ra ngay đó là một
gia đình Việt Nam. Như thế thì tôi là người
Seattle hay người Hà Nội, người Mỹ hay người
Việt? Tôi ở đất này đến ba mươi năm rồi cơ mà.
Người ở Lạng Sơn, Thanh Hóa ra Hà Nội ở trên
dưới ba mươi năm thì tự nhận mình là người Hà
Nội; Người ở Hải Phòng, Hải Dương vào Sài Gòn
lập nghiệp từ năm 75, 76 tự nhận mình là người
trong Nam.
Tôi ở Mỹ tìm về Việt Nam không
ai chịu nhận tôi là người Việt nữa, dù tôi có
yêu quê hương đến quặn thắt cả ruột gan, có gặp
lại họ hàng nước mắt khôn cầm thì khi thăm
viếng, hỏi han, họ vẫn thỉnh thoảng nói rất tự
nhiên: Chị đâu có phải là người Việt nữa. Bây
giờ Chị là người Mỹ rồi, chắc cái này không hạp
với chị, cái kia chị không ăn được, cái nọ chị
không biết đâu. Những lúc đó tôi chẳng biết mình
phải phản ứng thế nào cho đúng. Cứ cãi tôi vẫn
Việt hay nhận đúng rồi tôi là Mỹ? Không, cả hai
cùng sai cả. Những khi cần quyên tiền đóng góp
vào việc công ích nào ở Việt Nam thì ai ai cũng
nhắc lại cho tôi đến ngàn lần tôi là một người
Việt Nam chính gốc.
Tôi phải có bổn phận và tình
thương với đất nước, đồng bào. Tình thương thì
nhất định lúc nào tôi cũng đầy ắp trong ngực
rồi, tôi chẳng cần ai nhắc nữa, nhưng bổn phận
thì cho tôi nghĩ lại. Tôi đã đóng góp bổn phận
của tôi cho đất nước đó rồi. Một mối tình chết
tức tưởi trong chiến tranh hơn ba mươi năm về
trước, xương thịt của người tôi yêu nằm trong
lòng đất, rồi lại phải đào lên, đốt thành tro
than, bị đuổi mộ như đuổi nhà, đã trả bổn phận
đó thay tôi rồi. Không đủ hay sao?
Bây giờ tôi phải có bổn phận
đóng thuế hàng năm ở đất nước tôi đang sống để
phụ với chính phủ sửa đường, xây trường học và
nuôi những người ở khắp nơi mới tới, như trước
kia đất nước này đã nuôi người Việt, vì giấy tờ
cá nhân hiện tại xác định tôi là người Mỹ. Tôi
phải làm bổn phận công dân. Có những ngày tôi
lái xe bị kẹt ở xa lộ vào một buổi chiều mưa mùa
thu; Hay một buổi sáng mùa xuân vắng lặng, êm ả
đứng trong nhà nhìn ra mặt hồ. Tôi cảm nhận được
nơi mình đang hiện diện không phải là quê mình,
không phải nước mình.
Chẳng có một lí do gì cụ thể,
chỉ là những giọt mưa đập vào kính xe, chỉ là
mặt nước hồ gờn gợn sóng, Mưa trên xa lộ Mỹ nhắc
nhớ đến những cơn mưa tháng Năm ở Thị Nghè, nhà
mình; ở Trần quý Cáp, nhà anh; ở trước rạp ciné
Eden đúng trú mưa với nhau. Nước ở hồ Sammamish
trước nhà nhắc đến nước sông ở bến Bạch Đằng mỗi
lần qua phà sang bên kia Thủ Thiêm chơi với bạn,
hay sóng nước ở bắc Mỹ Thuận những lần qua phà
đi thăm họ hàng ở tận Bạc Liêu. Những lúc đó tôi
bất chợt bắt gặp mình Việt Nam quá, vì những cái
bóng Việt Nam thật mờ, thật xa lại chồng lên
hình ảnh rõ rệt ngay trước mặt mình. Và kỳ diệu
làm sao những cái bóng đó nó mạnh đến nỗi mình
quên mất là mình đang ở Mỹ.
Chắc tại tôi là người Việt
Nam. Lại có những lần tôi ở Việt Nam, bị muỗi
đốt kín cả hai ống chân, bị đau bụng liên miên
cả tuần lễ. Đi đâu cũng phải hỏi đường, ai nhìn
mình cũng biết mình từ đâu đến và đang đi
lạc,tiền bạc tính hoài vẫn sai. Nhiều khi đứng
chênh vênh trên đường phố Sài Gòn, biết đất nước
này vẫn là quê hương mình, những người đi lại
chung quanh là đồng bào mình, nhưng sao không
giống Việt Nam của mình ngày trước, hình như đã
có điều gì rất lạ. Ngôn ngữ Việt thì thay đổi
rất nhiều, pha trộn nửa Hán nửa Ta, chắp đầu của
chữ này với cuối chữ của chữ kia, làm nên một
chữ mới thật là “Ấn Tượng.” Cách phát âm của
người Hà Nội bây giờ không giống cách phát âm cũ
của ông bà, cha mẹ tôi ngày trước, và họ nói
nhanh quá, tôi nghe không kịp.
Cái tiếng nói trầm bổng, thanh
lịch, chậm rãi, rõ ràng từng chữ của thời xa xưa
bây giờ chỉ còn là cổ tích. Ngửng mặt lên nhìn
bầu trời, vẫn bầu trời xanh biếc của thời tuổi
trẻ, cúi xuống nhìn mặt đất, vẫn mặt đất thân
quen, nhưng sao lòng hoang mang quá đỗi, và thấy
đã có một khoảng cách nghìn trùng vô hình giữa
mình và quê hương đất Việt. Chắc tôi là người
Mỹ. So sánh thời gian tôi sinh ra, sống ở Việt
Nam và thời gian tôi bỏ Việt Nam ra đi, sống ở
Mỹ hai con số đó đã gần ngang nhau. Tôi được học
từ nhỏ quê hương là nơi tổ tiên lập nghiệp, là
nơi chôn nhau cắt rốn, Ở trong nước có bài hát
nổi tiếng Quê hương mỗi người có một, như là chỉ
một mẹ thôi.
Nhưngcó người lại nói: Nơi nào
mình sống ở đó suốt một quãng đời dài, có những
người thân chung quanh mình, hưởng những ân huệ
của phần đất cưu mang mình, thì nơi đó cũng được
gọi là quê hương mình. Như vậy thì tôi có một
hay hai quê? Tôi sống ở Mỹ thì bạn bè gặp nhau
thường nói: Cái này người Việt mình không hạp,
hoặc người Mỹ họ mới thích nghi được việc này,
người Việt mình không quen. Khi đi dự buổi tiệc
cuối năm của một công ty lớn ở Mỹ, toàn là những
người Mỹ sang trọng thì thấy rõ ngay mình là
người Việt đi lạc, dù mình có sang trọng, lịch
sự như họ. Hóa ra ở Mỹ hay về Việt Nam mình đều
lạc chỗ cả.
Tôi nhớ mấy năm trước có lần
trò chuyện với Mẹ của một người bạn, lúc đó cụ
ngoài 80 hãy còn minh mẫn, cụ theo đạo Phật.
Trưởng nam của cụ và con dâu cụ tự nhiên rủ nhau
theo đạo Công Giáo. Găp tôi cụ hỏi: Không biết
anh Bình nhà tôi khi chết thì đi đâu? Phật giận
anh ấy, vì anh ấy bỏ đi, Chúa chắc gì cho anh ấy
vào, vì anh ấy mới quá! Năm nay cụ ngoài 90 tuổi
rồi và may quá, cụ bị Alzheimer, cụ không còn
minh mẫn để lo con mình không có chỗ dung thân
cho phần hồn.
Bây giờ thỉnh thoảng nghĩ lại
những lời cụ nói, thấy mình ngay ở đời sống này
cũng đã là một vạt nắng phất phơ bay. Quê nhà,
quê người, quê Mỹ, quê Việt. Chao ôi! Cái thân
cỏ bồng. Nhưng lạ lắm, tôi biết chắc mình là
người Việt nhất là khi tôi nằm mơ. Trong giấc
ngủ tôi thường gặp cha mẹ, gặp ngay trong những
ngôi nhà cũ ở Việt Nam, gặp bạn bè cũng gặp trên
đường phố Việt Nam từ ngày rất xa xưa, và bao
giờ trong mơ cũng đối thoại bằng tiếng Việt.
Tỉnh dậy đôi khi vẫn ứa nước mắt, dù là một giấc
mơ vui. Thấy nhớ quê nhà quá đỗi!
Tôi nhớ lại trong những truyện
ngắn, những bài thơ Đường tôi đọc thời rất xa
xưa về người bỏ làng đi xa lâu năm trở về không
ai nhận ra nữa. Hồi đó sao mà mình thương những
ông già trong thơ đó thế! Bây giờ nghĩ lại thì
người trong sách đó còn may mắn hơn mình, họ đâu
có đi đến tận một nước khác như mình. Họ chỉ bỏ
làng, chứ không bỏ nước. Thế mà khi về còn ngơ
ngác, bùi ngùi, tủi thân vì lạc chỗ ngay trong
làng mình. So sánh tôi với người bỏ làng ra đi
trong những trang sách đó thì hoàn cảnh của tôi
đáng buồn hơn nhiều. Không những đã bỏ làng, bỏ
nước đi, còn nhận quốc tịch của một nước khác.
Khi về đổi họ thay tên. Núi
chùng bóng tủi sông ghen cạn dòng.(tmt)
Tôi là ai?
|
|