| |
Ngọc vừa cho con bú, vừa nựng thằng bé:
- Sao tham thế con? Mồm đã ngậm vú mẹ, mút lấy
mút để, tay kia lại còn xoa “ti” của mẹ nữa.
Đúng là con nhà tông chả giống lông cũng giống
cánh!
Biết là vợ mải cho con ăn không để ý, từ nãy đến
giờ Việt đứng sau lưng ngắm vợ, nhìn con, Việt
lên tiếng:
- Ai tham nào, con tôi giống ai nào!
- Cứ nhìn đây thì biết, đúng là cha nào con ấy,
cấm có yên chân, yên tay lúc nào!
Giang cả hai tay, Việt bế thốc cả hai mẹ con cu
Tít lên vừa cười vừa nói:
- Chỉ được cái tội nói xấu sau lưng, có mặt
người ta có mà...
- Có mà sao?
- Có mà em quý!
Nói thế, rồi Việt hôn lia lịa lên mắt, lên má,
lên môi làm cho Ngọc đến nghẹn thở. Cu Tít bực
bội vì vú mẹ tuột khỏi miệng cũng khóc ré lên.
Ngọc vội đẩy chồng ra.
- Thôi đi ông, cho mẹ con tôi nhờ, đừng để con
nó hờn khi đang ăn dở bữa là khó uốn nắn lắm đấy!
Trước khi bỏ tay thả vợ con ra, Việt còn vớt vát
sự lấp lửng:
- Phải rồi, ai chả tức tối khi dở bữa, phải
không mẹ Tít!
Vừa nguýt yêu Việt, Ngọc vừa nói:
- Ít bữa nữa, con trai tôi lớn lên, khối người
sợ mẹ con mình, Tít nhỉ! Chả gì, phe của mẹ con
mình cũng thắng phe bố Việt phải không con! Phe
ta hai phiếu, bố chỉ có một thôi mà!
Chả hiểu bố mẹ nói gì, cu Tít cũng bỏ vú mẹ ra
toét miệng cười! Được thể, Ngọc lại làm già:
- Thấy chưa, người ta nói yên lặng là đồng ý. Ở
đây, con tôi lại cười vào mũi bố nó, cũng hư,
hay làm nũng với mẹ nó!
- Hư! Hư là hư thế nào! - Việt xấn lại.
Ngoài trời, đang trăng sao vằng vặc, lúc này có
một đám mây làm căn buồng của Ngọc tối đi trong
chốc lát...
Chỉ một năm sau khi vào đại học, sinh viên trong
khoa gán cho Ngọc cái biệt danh: Ngọc phù thủy.
Họ cũng không biết ở phổ thông do có tài giao
tiếp nên bạn bè đã gọi Ngọc là “ngoại trưởng”.
Cái tên quen thuộc đã thành câu nói cửa miệng,
chả cứ của thầy chủ nhiệm lớp mà các thầy cô
giáo khác cũng cứ thế nhắc đến mỗi khi có việc
liên quan đến Ngọc.
Bước vào khoa kỹ thuật này, có người nói vui
“tìm đến đỏ con mắt mới có một bóng con gái”. Có
người còn gọi đó là khoa “kỳ thật”. Vì giáo
trình luôn luôn được cập nhật theo tiến bộ khoa
học trên thế giới. Cán bộ giảng dạy không đọc
bài cho sinh viên chép đến mỏi tay, mờ mắt mà
lại giới thiệu tài liệu để sinh viên tham khảo
rồi thảo luận, rồi tranh luận cứ tùm lum lên.
Nhưng người ta phỏng đoán “đầu ra” cũng sáng sủa,
cho nên ngoài những sinh viên có trình độ thật
là chính cũng có vài vị “con cháu” khá đặc biệt.
Những “vị” này học không khá nhưng quấy phá thì
giỏi nên được Bí thư Chi đoàn trực tiếp quan tâm.
Đánh rắn là phải đánh trúng đầu, Ngọc chọn khâu
đột phá là Việt. Rồi từ chỗ khích bác, có khi rủ
rỉ tâm tình rồi với bao nhiêu “chiêu” khá độc
được tung ra, giữa học kỳ hai, Việt “ngoan ngoãn”
hẳn, kéo theo vài kẻ bất trị khác, ai cũng thấy
yên lòng, cảm mến cô Bí thư Đoàn.
Chả biết từ lúc nào, cô Bí thư Chi đoàn không có
sắc đẹp sắc nước hương trời cũng chẳng có cổ cao
ba ngấn như những người đẹp rắp ranh thi hoa hậu.
Ngọc chỉ vào loại “sạch nước cản” đã làm cho
Việt say như điếu đổ! Có người cho rằng Việt đã
tìm thấy ở Ngọc niềm vui của “tri âm tri kỷ”.
Cũng có người nghĩ Việt cảm vì nết và vẻ cao
thượng của Ngọc, kèm theo phục về tài học hành
lại mẫu mực trong sinh hoạt, trong mọi quan hệ
được thầy cô yêu, bạn mến.
Dù sao, lúc này nhân vật có đủ mọi tiêu chuẩn
tốt vậy cũng vào loại hiếm. Có người văn vẻ hơn
“cao nhân tất hữu cao nhân trị”. Những con ngựa
bất kham vào tay kị sĩ cao thủ chả mấy chốc trở
thành con ngựa chiến chịu khuất phục dưới yên
cương!
Ngọc cũng thấy đằng sau vẻ ngang tàng “bất cần
đời” của Việt ẩn chứa một trái tim dễ vỡ. Vì
những hành động thể hiện ra ngoài nhằm che giấu
một nỗi buồn bị cô đơn ngay giữa ngôi nhà còn cả
cha lẫn mẹ. Vì cả hai người lớn này đều mải mê
với tham vọng riêng của bản thân, bỏ quên cậu
con trai mới lớn với điều kiện vật chất dư thừa
mà thiếu tình cảm. Rồi từ chỗ thấy Việt chỉ đáng
thương hơn đáng trách, đến chỗ Ngọc yêu Việt lúc
nào cũng không rõ nữa!
Cũng bất ngờ trước lời cầu hôn của Việt, bởi
Ngọc biết chung quanh Việt cũng không ít những
cô gái đẹp sẵn sàng tìm đến vì những toan tính
khá hiện đại. Chỉ đến khi Việt thổ lộ:
- Sắc đẹp rồi cũng phai tàn theo thời gian, ai
có thể giữ được mãi. Điều tồn tại cốt lõi của
tình yêu chính là tình cảm chân thành dành cho
nhau mới có thể vượt qua mọi thách thức của cuộc
sống. Việt hy vọng Ngọc không từ chối lời cầu
hôn này. Vì Việt thấy chúng ta không thể sống
thiếu nhau được, vì tất cả những gì thời gian
qua Ngọc dành cho Việt đều nhận thấy ở đó có
trái tim nhân hậu và mạnh mẽ. Cũng có lúc, Việt
chợt nghĩ: “Tại sao mình lại có thể làm cho một
người con gái phải lo toan, suy nghĩ, vất vả vì
mình?”. Việt thấy ở Ngọc có tấm lòng cao thượng
và vị tha đáng quý!
Nhìn bố con cu Tít ôm nhau say sưa ngủ, Ngọc lẩm
bẩm:
- Những lúc này trông hiền lành thế, có ai ngờ
đã có lúc ngang ngạnh, khó bảo. Nếu ngày đó
không gặp nhau, không rõ rồi cuộc đời Việt sẽ bị
xô đẩy về đâu nhỉ? Có ai tính trước được bước đi
của cuộc đời!
Phạm Bảo Châu
|
|