| |
Đoàn tàu hỏa rung chuyển
chạy không ngừng, băng qua những vách núi, rừng
xâu, lâu lâu nhả khói và phát ra những tiếng còi
hụ xuyên xé màn đêm, gío thổi lạnh buốt cùng với
những cơn tuyết lất phất rơi như tâm trạng nửa
đau đớn nửa cô đơn xé ruột của một số ngươì đi
trên chuyến tàu đêm ấy.
Tôi nhớ lại trước đó vài
tiếng đồng hồ khi còn làm việc tại công sở ở
Montréal, nghe điện thoại khẩn cấp của chị Thảo
Vi báo rằng: “Mẹ…chắc chỉ còn vài giờ nữa với
chúng ta…”, rồi chị bật khóc nức nở: “ em làm
sao về kịp …trước khi mẹ đi đây hả?”…Tôi chẳng
còn biết làm gì vào phút giây ấy nữa, chỉ biết
là cũng bật khóc theo chị, lắp bắp: “chị à!! Hãy
giữ mẹ lại, đừng để mẹ đi ngay nhé, hãy chờ em,
chờ em nhé…em sẽ lấy chuyến xe lửa tốc hành tối
nay ngay…”. Thế rồi tôi vội vàng bỏ sở ra về,
quơ vài bộ đồ cho vào túi xách, cùng vài thứ cần
thiết cá nhân, viết vài hàng nghuệch ngoạc vào
tờ giấy cắm trên tủ lạnh: “em đi Toronto gấp, sẽ
cho anh và con biết tin sau”.
Giờ đây
ngồi trong toa tàu điện, tôi phải tự trấn an
mình, cơn đau tim tôi chưa từng nếm qua như đang
đau nhói, từ chiều tới giờ chưa 1 hạt cơm vô
bụng nhưng tôi vẫn không thấy đói, bao tử đang
bắt đầu kêu, nhưng hai tai như ù đi chẳng nghe
thấy gì nữa cả, tôi vẫn ngồi yên lặng, hai mắt
nhìn thẳng vào bóng đêm qua chiếc cửa sổ nhỏ sát
bên chỗ ngồi của tôi, tuy rằng 2 mắt thao láo
nhìn vào khoảng không, nhưng tôi cũng vẫn chẳng
thấy gì, đầu óc tôi đang gởi ở Toronto, nơi ấy
trước đây một tháng tôi đã về với mẹ, được tin
mẹ bị cancer óc ở thời kỳ cuối, ói mửa, ngất xỉu
liên hồi, chẳng nhớ con cái là đứa naò nữa, tôi
và những người còn lại đã cùng nhau xiết chặt
tay giúp mẹ qua cơn hiểm nghèo này. Bác sĩ cho
biết rằng mẹ chẳng còn được bao thời gian nữa
đâu, chúng tôi quyết định
để mẹ bên chúng tôi cho tới
giây phút cuối cùng …. Giây phút ấy đã tới, mọi
người nói rằng phải gắng giữ nước mắt, không
được khóc, không được để chảy ra để người thân
mình ra đi cho thật thanh thản, người sống không
nên tỏ ra tiếc thương người sắp lìa đời!! thuyết
ấy tôi không biết có đúng không nữa, nhưng riêng
đối với tôi sao thật khó quá, mời chỉ nghĩ đến
Mẹ thôi, tôi đã lòng xốn xang, nước mắt như trực
ở bờ mi, thì làm sao bảo tôi phải kềm chế khi
thấy điều không hay xảy ra!! Tôi nhắn với gió
gởi về Mẹ trong bóng tối : “Hãy chờ con, chờ con
về với Mẹ…”, tôi nghe bên tai những cành cây khô
của cuối mùa đông tháng ba quệt mạnh vào thành
tàu sắt tạo ra những âm thanh rít đau như vết
dao cắt da thịt, còn bóng tối như đang trêu ghẹo
sự thiếu nhẫn nại của tôi, gío lạnh truyền vào
bên trong, tôi cảm thấy lạnh vô cùng, thèm 1
vòng tay mẹ, thèm sự ôm ấp và dụi đầu vào ngực
ấm áp của Mẹ, bỗng nhiên tôi thấy mình sao thật
vô phước, sống xa mẹ khi người còn mạnh khỏe,
còn lúc người đau yếu thì tôi lại không có mặt,
tôi cảm thấy 1 chất nước mằn mặn ở khóe miệng,
tôi khóc hồi naò không hay nữa, Mẹ ạ, hãy tha
lỗi cho con, con bất hiếu không có mặt bên
giường mẹ khi mẹ bệnh hoạn, đời người quá ngắn
ngủi, con không làm tròn bổn phận của đứa con
hiếu thảo với mẹ….nước mắt cứ thế tuôn trào, cho
đến lúc qúa kiệt sức, tôi thiếp đi lúc nào không
hay nữa.
Khi tỉnh dạy, đoàn tàu đã
tới bến, tôi kéo cái xách tay chạy thật nhanh,
tôi chưa bao giờ cảm thấy như đôi chân tôi có
chấp cánh, bay ra tới cổng ngoài của thành phố
dân Anh, chỉ mới có 5 giờ sáng, nên trời còn hơi
tối, sương mù còn chưa tan, dân chúng như hãy
còn ngái ngủ, thành phố yên lặng đến độ tôi cứ
tưởng mình là con vật xúc chuồng, dị hợm chạy
không biết quy luật của loài người, dáo dác ngó
quanh tìm chiếc taxi vào nhà thương với Mẹ…..
Từ bên ngoài tôi nóng lòng
bao nhiêu để được tới Mẹ, khi đến hành lang dẫn
tới phòng bệnh thì chân tôi như có đeo ngàn cân
sắt, tôi cố lê để đi cho nhanh tới, nhưng sao
không lết được, tôi thở dài ảo não như người bị
đầy đi côn đảo, tôi sợ, sợ nhìn thấy cơn đau xé
ruột của mẹ, sợ sẽ bật khóc khi không được phép,
sợ sẽ gào lên, sẽ ôm chầm giữ mẹ lại không để mẹ
ra đi yên tĩnh thảnh thơi như lời các thày sư
dặn. Tôi cố lê chân vào đến nơi thì….mọi chuyện
đã xong: Mẹ đã ra đi, ra đi trong sự thảnh thơi
như trong truyện cổ tích, nhẹ nhàng, không ai
than khóc cả, bố và chị đứng bên mẹ, nắm tay mẹ
đến phút cuối, cầu an cho mẹ, chúc lành mẹ đi
thật thoải mái về bên kia thế giới không một
người thân quen.
Thấy tôi bước vào, mọi người
chắc nén xúc động từ đáy lòng, hỏi thăm về cuộc
hành trình của tôi như thế nào từ Montréal tới
Toronto, bố vuốt tóc tôi vì biết tôi là đứa con
“đầy tình cảm” ủy mị, bố kể rằng mẹ đi an bình
lắm, có bố, có chị ở bên cạnh, còn an uỉ tôi
rằng: “ …con đã gặp mẹ trước đây 1 tháng rồi… mẹ
bây giờ chẳng nhận ai ra ai nữa, nên con xuống
chậm thế này cũng không sao đâu…”, đôi mắt tôi
căng ra ráo hoảnh, cũng ráng nuốt nước mắt vào
trong cổ, không dám trả lời, nhìn sang chị Thảo
Vi, ánh mắt chúng tôi gặp nhau, cùng nói lên 1
câu mà chỉ có 2 chúng tôi mới hiểu : “ …Mẹ đã
không còn nữa, ráng đừng khóc nhé, hãy can đảm
lên…”, cả tôi và cả chị chỉ biết quay mặt đi chỗ
khác và lo làm công chuyện khác chuẩn bị cho
ngày mai đón khách đến viếng nhà quàng.
Từng đợt người vào lễ mẹ,
chia buồn cùng gia đình chúng tôi, có những
người trong họ hàng mà rất lâu không gặp, hôm
nay cũng có mặt hàn huyên với bố, bố già đi và
mệt mỏi trông thấy, người ta cho rằng thà người
chồng mất trước thì người vợ sẽ sống và biết tự
lo cho bản thân mình hơn là để người vợ đi trước,
vì người đàn ông sẽ đau khổ lắm, sẽ cô đơn lắm
khi không có người phụ nữ ở bên cạnh đỡ đần tay
chân lúc về già; tôi thấy bố vụng về trong cách
ăn uống cũng như ăn mặc không còn cầu kỳ như lúc
còn mẹ, tôi càng đau lòng hơn nữa, tôi hướng về
mẹ cầu nguyện mẹ hãy giúp bố sống vui, sống khoẻ
trên đời này. Tôi theo đoàn người đến gần bên mẹ,
thắp hương, ngắm mẹ, thì thầm: “ Mẹ đẹp lắm, lúc
sống mẹ làm đầy việc thiện, lúc ra đi mẹ đẹp và
yên bình như Đức Phật Bà, mẹ ra đi nhưng trong
con vẫn mãi còn tiếng nói của mẹ, mong mẹ sớm
siêu thóat”, tôi lại tiếp tục tụng kinh giúp mẹ
đi về cõi vãng sinh…
“Mamy ơi! Mamy ơi! Chúng
con tới rồi đây này”, tôi quay lại khi nghe
tiếng thằng bé út gọi từ xa ngày đi chôn mẹ. Vì
bận bịu và qúa đau lòng với tang mẹ, tôi quên cả
cái gia đình nhỏ của riêng mình, quên cả hai
thằng con yêu…tôi ôm chúng vào lòng: “ các con
mới xuống đấy à? Đi đường có ngoan không? Papa
đâu?”, thằng bé út bá lấy cổ tôi, huyên thuyên
kể: “ chúng con đi với bà nội nữa, trên đường bà
nội cứ bị bụi rơi vào mắt mãi Mamy ạ….mà chúng
con ngồi cùng xe với bà, đâu có thấy bụi nào bay
vào mắt đâu chứ…”; tôi hiểu ngay rằng chắc mẹ
chồng tôi không muốn làm buồn lòng mấy đứa bé
nên mới nói giả vờ là bụi bay vào mắt. Tôi dắt
con vào đeo giải tang trắng vào đầu cho 2 đứa,
rồi dẫn chúng đến bên chỗ nằm của bà ngoại, cả
hai đứa bỗng nhiên quay lại tôi, nắm chặt tay
tôi mếu máo: “ Mamy!! Con không muốn Mamy già,
bệnh chết bỏ chúng con như bà ngoại bỏ mình đâu,
con không chịu xa mamy đâu…mamy hưá với con nhé,
không được già, không được bệnh, có được không?”,
tôi nghe chúng nói, cũng muốn khóc, cũng muốn
được gào thét lên như chúng, cũng muốn mẹ sẽ
được sống vĩnh cửu như trong truyện thần thoại,
cũng muốn được vùi đầu nhõng nhẽo như các con
của tôi vậy, nhưng tất cả những thứ ấy không
phải là do sự quyết định của con người đâu, mà
là của tạo hóa, ngoài sự nắm giữ của con người
rồi.
Tôi đau lòng, trấn an hai con: “Mỗi người
đều có số hết các con ạ! …Bà ngoại đi như vậy là
bình yên lắm rồi, các con nhớ không bà bị bênh
đau đầu lắm đấy, bà càng sống lâu sẽ làm bà mệt
mỏi và nhức đầu hơn nữa, bây giờ bà ngủ mãi, ngủ
ngàn năm …sẽ không còn đau đầu nữa…thôi, các con
đi cúng bà rồi đi ra ngoài tiếp khách nhỏ giúp
mamy đi…”. Tôi an tâm hơn khi gặp ông xã và 2
con, mọi người là niềm vui và sự an ủi nhỏ của
tôi, tôi thấy nhẹ nhàng hơn, chấp nhận sự sắp
đặt hơi bất công của tạo hóa đối với mẹ tôi.
Hai năm trôi qua sau ngày
mẹ mất, tôi vẫn chưa nguôi ngoai, tối nào tôi
cũng dành vài phút nói chuyện với mẹ như lúc mẹ
còn sống ở xa vậy, nhiều lúc nhớ mẹ qúa, tôi đã
lén tất cả mọi người trùm mền nằm khóc để không
ai thấy, để không bị cấm đóan!!sự thiếu thốn mỗi
năm tết đến hay mỗi mùa vu lan, làm tôi không
dám đến chùa ăn chay sợ đoàn người phát bông sẽ
hỏi tôi rằng “ cô còn mẹ hay mất mẹ?”, tôi sợ bị
gắn bông trắng!!.
Nhưng năm nay, tôi lại thật
can đảm, bước vào chùa ngày Lễ Mẹ, tôi muốn đối
đầu với hoàn cảnh, không muốn trốn tránh hèn
nhát nữa, con người ai cũng phải có cái này và
mất cái kia, chứ đâu phải mãi mãi là người toàn
diện, đầy đủ hạnh phúc, tôi để một chút trái cây
lên bàn thờ mẹ, đồ ăn chay tôi làm sẵn ở nhà
mang lên, những món hồi xưa mẹ thích ăn, thắp
nhang, chắp tay thành kính, mặc cho dòng nước
mắt nóng hổi chất chứa bao lâu nay tự do chảy
tràn, Mẹ chắc đã siêu thoát rồi: “Mẹ ơi! Mỗi năm
con lên đây làm giỗ mẹ, kỷ niệm xưa thật đẹp
hạnh phúc như thiên đường lại về trong trí nhớ
của con, mẹ đã dắt con đi học lần đầu tiên con
được 6 tuổi trên con đường từ nhà băng qua mặt
hồ nước phẳng lặng Xuân Hương trên Dalat, con
thì cứ tung tăng chạy trước như con chim sáo hót
líu lo, mẹ chạy theo đuổi bắt con, để dừng lại ở
những chặng đường có những người ăn mày ngồi đầy
dẫy, mẹ dậy con là phải cho họ vài đồng xu, sống
phải biết chia xẻ niềm vui và hạnh phúc của mình
cho những người thiếu may mắn hơn mình, nên hai
mẹ con mỗi lần đi ra khỏi nhà là phải đem theo
nào đồ ăn, nào gạo, đồ khô để phân phát cho
những người xin ăn…mẹ tốt như thế, mẹ làm nhiều
điều phước cho thiên hạ, nên chúng con mới được
hưởng phúc của mẹ ngày hôm nay đây, con cũng hứa
với mẹ sẽ ráng tạo phúc cho những người kém hơn
mình để có thể để dành phúc cho các cháu.
Con cũng nhớ có lần bắt được 1 con chịm non trên
cành khi nó đang chập chững tập bay ra khỏi tổ,
mẹ cũng chạy lại bên con dịu dàng: “con yêu của
mẹ thật giỏi, con nhanh nhẹn chạy đuổi bắt con
chim non này chắc mệt đổ mồ hôi phải không? Con
có thuơng mẹ không? nếu có thì hãy thả bay nó đi..”,
con nhớ là đã giương đôi mắt ngây thơ lên nhìn
mẹ: “ taị sao phải thả nó bay đi chứ? Công trình
con đuổi theo nó cả tiếng đồng hồ mà”, mẹ giải
thích 1 cách kiên nhẫn: “ nếu như có ai bắt cóc
con khỏi mẹ, thì con có khóc không? Có sợ không?
Con chim con này chắc nó đang sợ lắm đây, mẹ nó
ở nhà lo lắng vô cùng thấy sự mất tích của nó,
rồi đến khi nó đói, thì ai sẽ mớm mồi cho nó ăn??,
cũng như khi con đói mẹ xúc cơm cho con vậy!!”,
thế là con lại thả bay con chim non ấy. Mẹ rộng
lòng nuôi con của các người ăn người ở trong nhà,
mấy đứa bé ấy cũng chỉ bằng tuổi con, con được
hưởng gì thì họ cũng được hưởng thứ ấy, có lần
con đã hờn dỗi vì mẹ đã cho con bé đó đồ đẹp hơn
con vào ngày tết, con đang phụng phịu muốn khóc
thì mẹ biết ý dỗ dành: “con có mẹ bên cạnh, còn
cô bé nhỏ ấy bằng tuổi con mà mẹ cô ta bị bệnh
nằm nhà thương, có phải tội nghiệp không, hãy
chia xẻ với bạn con khi họ đang buồn khổ, sau
này nếu con bị nạn sẽ có người giúp con như có
bà tiên hiện ra như trong truyện vậy, con hiểu
không?”…những mẩu chuyện đạo đức được mẹ dạy dỗ,
hướng dẫn tôi từ nhỏ, như cành cây non được uốn
theo thanh cây tre vững chắc leo lên, tôi trở
thành người khá gương mẫu cho xã hội, mẹ tốt cho
gia đình nhỏ của tôi, chỗ dựa đáng tin yêu cho
đức lang quân…Nhưng trớ trêu thay, tôi không may
mắn gặp mẹ chồng như ý muốn!!!
Tôi lập gia đình nhưng may
mắn không làm dâu “trực tiếp”, chồng tôi vẫn về
thăm bà vào mỗi thứ bảy, còn tôi thì cứ thóai
thoác: “ em nhức đầu quá, không được khoẻ nên …anh
về thăm mẹ một mình nhé”, mỗi lần không thấy tôi
về, bà đều lập đi lập lại 1 câu: “mẹ chồng và
nàng dâu chẳng bao giờ hợp”, rồi bà ngao ngán
lắc đầu, nhưng mỗi lần chồng tôi về thăm mẹ, tôi
đều biết điều làm những món ăn ngon miệng để bà
nghĩ rằng con dâu không quên bà. Mỗi lần tết đến
tôi lại mua đồ biếu bà bằng cả tấm lòng của
người con gái đối với mẹ, mẹ tôi lúc nào cũng
nhắc nhở: “hãy thương người trước rồi họ sẽ
thương ta, hãy đối xử với họ như chính bản thân
mình thì mình sẽ được sự đáp trả”, lời mẹ dặn
bên tai, tôi cố gắng thi hành để mang lại sự hòa
thuận giữa mẹ chồng và con dâu để đừng làm buồn
lòng chồng. Nhưng khi tôi đem tặng đồ cho mẹ
chồng thì cũng bị trả ngược về, nào là không
cùng ý thích với mẹ, nào là đồ ăn không vừa
miệng, tôi yêu chồng nên cũng cắn răng nhịn cho
qua, chín bỏ làm mười…Rồi khi 2 thằng bé của tôi
ra đời, chúng tôi bận biụ không có người canh
con, chồng tôi nhờ mẹ chồng nuôi giúp vài ngày
chờ tìm người giữ con vì bố mẹ tôi đã dọn về
Toronto, bà nhất định không chịu canh với lý do
là con tôi không quen bà!!!
Mẹ tôi lại 1 lần nữa
nâng đõ tinh thần tôi bằng cách nói là: “tại con
ít cho chúng nó về thăm bà nội quá, nên chúng nó
không quen Nội, sẽ khóc, …thôi con cứ gởi mấy
cháu ra bên ngoài cho tiện…”, chúng tôi không
còn sự lưạ chọn nào khác, nên gửi các cháu nhỏ
ra ngoài. Từ đó tôi càng ít về thăm bà hơn nữa,
nhưng cũng không quên thăm hỏi bà qua phone,
cuộc sống tất bật chạy đua với thời gian, chồng
tôi vắng nhà liên hồi vì những chuyến đi xa làm
việc ở nước ngoài, tôi và các con lẻ loi sống
với nhau, nhưng rất vui và hạnh phúc. Tối nào
tôi cũng cùng với các con ôn lại chuyện xưa của
chúng với những bài học đạo đức làm người lồng
vào những chuyện hàng ngày để dạy dỗ chúng, ông
bà ngoại tuy sống xa các cháu nhưng cũng thường
xuyên điện thoại nhắc nhở động viên các cháu. Bố
Mẹ tôi cũng điện thoại thăm hỏi sức khỏe mẹ
chồng tôi để bà đừng cảm thấy bị cô độc quá,
nhất là mẹ tôi, bà kể nhiều chuyện hơn nữa cho
mẹ chồng tôi nghe về chúng tôi, “ các cháu rất
ngoan của bà đang sống qúa cô đơn, chỉ có tình
thương chan chứa của người mẹ trẻ của chúng thôi,
thay cả tình thương của cha chúng nó vì anh rất
thường xuyên không có mặt ở nhà”.
Mẹ tôi khéo
léo giải bày đến nỗi có 1 ngày tôi nhận được
điện thoại của mẹ chồng tôi: “Mẹ thương hòan
cảnh của các con lắm…trước đó chắc mẹ đã không
hiểu được các con, nên đã hành động không đúng,
con …không giận mẹ chứ? mẹ thương con như con
gái ruột của mẹ…con hãy bỏ qua những điều phiền
toái lúc trước đi nhé…”, tôi vừa ngạc nhiên, vừa
cảm động, không biết tôi có nghe lầm những lời
nói dịu ngọt này không nữa, có phải nó vừa thoát
ra từ người mà từ xưa đến nay đều lập đi lập lại
rằng: “mẹ chồng nàng dâu chẳng bao giờ hợp”!!!
Mẹ ơi, mẹ đã làm gì cho con được hạnh phúc thế?
mẹ đã nuôi nấng con, cho con ăn học, dạy bảo
con, lo cho hạnh phúc cả đời con, bây giờ lại
cũng lo gỡ cho con những sự phiền toái đang bao
quanh bủa vây lấy con, ơn mẹ bao giờ con mới đền
đáp được? Ai cũng có mẹ cả, nhưng riêng con, con
cứ nghĩ rằng chỉ riêng mình con có mẹ mà thôi,
và chỉ mình mẹ của con mới cho con tất cả những
hạnh phúc con đang có được ngày hôm nay….
Tôi quên cả giờ giấc khi
đứng trước bàn thờ mẹ, tôi gởi suy tư của tôi
vào người, mắt tôi và mắt Mẹ như hiểu nhau, như
truyền được ý nghĩ và lời tâm huyết, tôi say sưa
kể truyện của gia đình nhỏ của tôi; bỗng dưng
tôi nghe tiếng nói trầm ấm bên tai: “…Chào Uyên
Vi, lâu quá không gặp, …em khoẻ chứ?”, tôi quay
lại theo tiếng nói phát ra, hơi khựng lại vài
phút, sau cùng tôi đã nhận ra : “ Dạ chào anh
Khương…”, anh nhìn lên bàn thờ hình mẹ, anh ngập
ngừng: “Bác mất lâu chưa? Đã hơn mười mấy năm
rồi nhỉ, thời gian nhanh qúa, anh cứ ngỡ hôm
qua…anh nhớ năm nào được ăn Tết cùng gia đình em
ở tận bên nhà, thật vui, ngồi bên cái nồi bánh
chưng thật lớn, lửa nổ bập bùng tí tách, chúng
ta vừa canh nồi bánh lại vừa nướng bắp quệt mỡ
hành ăn, em vừa ăn vừa nói đến sặc cả bắp…”, anh
gặp lại tôi vẫn vui vẻ kể chuyện hồi xưa kỷ niệm
còn bé, làm tôi quên cả buồn. Hồi xưa anh đã đến
với gia đình tôi bằng tấm chân tình, anh theo
chị Thảo Vi, nhưng chị lại có người yêu rồi, nên
anh cũng hay đến gia đình chúng tôi thăm hỏi,
anh thật xuề xoà, dễ tính, anh qúy bố mẹ tôi,
chiều đứa em gái khá nghịch ngợm như tôi, tôi tự
động coi anh như anh cả, cái gì cũng anh Khương
!!, cho đến một ngày tôi tuyên bố với mọi người
là “con sẽ làm đám cưới…”, ai cũng lo lắng dò
hỏi xem tôi có nói chơi không, bố bảo: “con gái
lớn có gia đình là chuyện đương nhiên, nhưng
phải coi người ấy là ai mới được…”, bố đưa mắt
nhìn về phía anh Khương, anh cũng đang há hốc
miệng, chưng hửng, chị Thảo Vi bảo: “ em …có
thật muốn lấy chồng?”, mẹ lại ngần ngừ: “ cái gì
cũng phải xuất phát từ trái tim, phải có tình
yêu mới ăn đời ở kiếp được…như mẹ với bố, chứ
không phải chuyện mua 1 món hàng đâu…., người ấy
nhà mình có quen biết không?”, mẹ cũng lại nhìn
anh Khương, anh ấy như đang lau mồ hôi trán mặc
dù trời không nóng chút nào cả, anh cũng nhìn
tôi nửa giận, nửa ngạc nhiên, tôi bỗng nhiên trở
thành như người trên hành tinh xa lạ với hết
thảy, ai cũng đổ dồn cặp mắt với đầy ẩn ý khác
nhau về tôi. Tôi ấp úng, mà từ xưa tới nay tôi
rất mạnh dạn trong mọi trường hợp: “…con nói
thật!!! anh ấy …nói sẽ dắt gia đình anh ấy đến …thăm
bố mẹ”, bố cắt ngang: “ là ..thằng nào? Nhà mình
có quen biết nó không?
Có bao giờ nghe con nói
về …cái thằng rể ấy đâu??!!”, thấy bố giận dữ
gằn giọng, tôi không dám nói nữa, mẹ lại quay
qua dàn xếp. Câu chuyện ngưng tại đấy, vì thời
cuộc không cho phép, sau này tôi mới biết anh
Khương đã yêu thầm cô bé lí lắc hay phá từ đó.
Mẹ lúc nào cũng khuyên nhủ: “ Anh Khương là
người rất tốt, 1 người đàn ông gương mẫu, nhưng
vợ chồng phải có gắn bó và tình yêu chân thành,
chứ nếu chỉ vì con người ấy tốt mà mình lấy làm
chồng, sẽ không có hạnh phúc, cái gì cũng phải
có từ trái tim….”, tôi chưa bao giờ có dịp dắt ý
chung nhân của tôi về để giới thiệu gia đình cả,
vì sau đó gia đình anh rời đi ngoại quốc, chúng
tôi bặt tin nhau 1 thời gian, tôi cũng coi như
nếu số phận không đến mình, hay chưa phải là
duyên tiền định thì sẽ chẳng bao gìơ còn gặp
được nữa. Anh Khương vẫn mãi ở bên gia đình tôi,
cho tới khi chúng tôi có giấy tờ rời khỏi đất
nước. Còn anh ở lại đi sau khoảng vài tháng….
Hôm nay gặp lại anh trong
ngôi chùa thờ mẹ, tôi kể lại chuyện mẹ bệnh ra
sao, ra đi như thế nào, anh cũng ái ngại không
kém, anh tâm sự với tôi: “ Uyên Vi biết không,
cho dù xa em và bố mẹ, nhưng mỗi khi nghĩ về mọi
người, anh cứ tưởng như mình cùng sống với nhau,
thật gần gũi, thật thân thương, kỷ niệm qúa tràn
đầy mà anh không thể lập gia đình với ai khác cả,
vì anh quá trân quý những kỷ niệm của chúng ta,
không muốn ai xóa bỏ nó, cũng không muốn vì bất
cứ lý do gì làm nhoà nó…em đã lập gia đình, anh
biết, anh chúc phúc cho em, mong em được tất cả
những gì đáng qúy nhất của cuộc đời…anh không
biết là sau này anh có thể quen được 1 người con
gái nào hồn nhiên, khả ái, mang đầy đức tính như
em…”, tôi vẫn ngồi yên nghe tâm sự của anh ở
phía sau của ngôi chùa thật tĩnh lặng, chỉ có
tiếng chuông đánh theo mỗi nhịp đọc, tôi thầm
nghĩ chắc mẹ run rủi cho chúng con gặp nhau để
gỡ hết mọi phiền muộn, tranh chấp trong lòng,
chắc mẹ muốn anh Khương sẽ thật sự trút bỏ tất
cả tâm sự thầm kín mà anh muốn nói bao nhiêu năm
nay cho tôi, để rồi ra đi thật thanh thản không
sân hận, chắc anh đã từng giận tôi lắm, đã từng
thề sẽ không gặp con người thờ ơ như tôi, anh
Khương vẫn nói thao thao, không ngừng nghỉ, đôi
mắt anh vẫn trong sáng đầy tin tưởng vào mỗi lời
anh phát ra.
Mười mấy năm trôi qua, nhưng anh
vẫn không thay đổi bao nhiêu, anh đã trốn không
muốn tìm đến Montréal, nơi có người con gái mà
anh đã đặt bao yêu thương bỗng chốc trở nên xa
lạ, anh muốn tìm 1 nơi không người quen biết để
đừng ai hỏi tới anh, đừng ai làm phiền anh cả,
anh muốn tịnh tâm nên đã lập nghiệp ở Calgary
giá lạnh; nhân ngày Lễ Mẹ anh theo đoàn du lịch
trong chùa tổ chức đi tham quan những chùa khác,
trong đó có ngôi chùa ở Montréal….
Anh vui mừng
đến nỗi kể không ngừng, như sợ thời gian sẽ
không đủ cho chúng tôi hôị ngộ, tôi trân trọng,
qúy báu tình cảm của anh đối với tôi, nhưng …chỉ
là tình cảm của người em gái với anh trai thôi.
Mẹ tôi lúc nào cũng khuyên bảo rồi: “ …chỉ có
tình yêu thực sự phát xuất từ trái tim mà thôi….”.
Chúng tôi đứng dậy đi bên nhau như hôm nào còn
bé ở bên nhà, anh cũng tự nhiên nheo mắt cười
với tôi: “ em …vẫn như xưa, hơi mập lên 1 tí xiú
thôi, nhưng như thế này thì …đẹp hơn đấy, hôm
nào phải giới thiệu anh với …ông xã em nhé, kể
cả 2 thằng bé con nữa đấy!!!”, tôi cảm động vô
cùng, con người anh lúc nào cũng chỉ nghĩ cho
mọi người, tôi thành khẩn nhìn anh: “ anh…nhiều
tình cảm quá …sẽ khổ lắm!! em rất vui, rất hân
hạnh đã quen biết anh, cũng rất tiếc mình không
có duyên nợ, em …cũng có lỗi phần nào…nhưng
không hối tiếc những gì đã làm…”, anh ngắt lời
tôi: “ bây giờ không nói chuyện đó nữa nhé,
không ai có lỗi phải gì nữa cả,…mình đổi đề tài
đi…”.
Ngày Lễ Mẹ ở chùa thật long
trọng, mấy cô bé mặc áo dài trắng thêu xách
những gỉo bông hồng trắng và hồng để tặng cho
mọi người, sau 2 năm xa vắng chùa vào những ngày
hội hè như thế này làm lòng tôi trùng xuống, cảm
động vô ngần thấy cảnh các anh chị lớn tuổi hãnh
diện hãy còn được cài bông hồng đỏ thắm, riêng
tôi cũng hãnh diện lắm được đeo chiếc bông trắng
xinh ấy vì tuy mất hình hài mẹ nhưng người đã để
lại trong tôi cả 1 kho kỷ niệm đáng qúy, 1 kho
sách giáo khoa về kinh nghiệm cuả cuộc sống làm
người, điều gì đã làm rồi thì đừng bao giờ hối
tiếc vì hối tiếc sẽ làm giảm giá trị cuộc sống
hiện tại, và hãy biết tha thứ để đem lại cuộc
sống hạnh phúc cho mọi người chung quanh cũng
như cho chính mình….Mẹ tuy đã bỏ cuộc đời này
thật đấy nhưng mẹ vẫn ở trong trí óc tâm hồn của
mọi người thân …Anh Khương và tôi sau khi dùng
cơm trưa
chay tại chùa, tôi khẩn
khoản mời anh đi dạo với tôi ở canal Lachine,
anh hỏi tôi: “ tại sao đi ra tới mãi chỗ sông
nước này làm gì cho lạnh thế??”, tôi tìm 1 thân
cây có những gốc rễ thật khổng lồ lộ ra ngoài
mặt đất, ngồi xuống, rủ anh: “ ..anh Khương hãy
ngồi xuống đây, nhìn ra ngoài khơi xa xa kia đi,
anh có thấy đá đang tan, nước đang chảy thành
dòng không? lạnh lắm anh nhỉ? Nơi ấy chắc mẹ
đang giá buốt!!…”, anh ngắt lời tôi: “sao em baỏ
là mẹ được thiêu và trải tro ở bờ biển ở dưới
Toronto rồi cơ mà??”, tôi ngậm ngùi: “em nghĩ
tro mẹ sẽ trôi đi khắp cả mọi nơi trên biển hồ
của Canada này, nên mỗi lần nhớ mẹ, em lại ra
đây ngồi ngắm vẫn không thấy chán!!!”, từng cụm
đá con tan ra chảy thành dòng, rồi được cản lại
bởi những tảng đá khác lớn hơn, chúng tụm thành
cả khối như dòng người đang đi bất thần dừng lại
vì gặp người quen rồi lại tản mác đi sau 1 hồi
truyện vãn….dòng sông bình lặng êm ả không 1
bóng người qua lại, ánh nắng ấm của buổi xế trưa
rọi qua những áng mây lững thững trôi thật đẹp,
chiếu xuống dòng sông làm nên 1 cầu vồng 7 màu
sắc, anh Khương bỗng reo lên, phá tan bầu không
khí yên lặng: “Uyên Vi ạ, anh có linh tính như
bác đang nhắn chúng ta, bác nói rằng bác đang
hạnh phúc lắm, đang sống rất tốt trên thiên đàng…vì
em có thấy không, cầu vồng 7 màu là điềm rất may
mắn, rất hên khi mình đang gởi ý nghĩ đến cho 1
người nào đó, bác còn nhắn rằng em hãy sống mạnh
để lo cho gia đình nhỏ của em nữa, đừng buồn,
đừng tiếc những gì đã qua….anh nghe tất cả những
lời bác nói đấy…”. Tôi giương mắt nhìn anh như
tìm được được chân lý, thầm cảm ơn anh đã truyền
cái thông điệp đáng qúy ấy cho tôi, tôi như giật
mình thức giấc sau 1 cơn ngủ dài, sự đau khổ mất
người thân thương trong tôi cứ âm ỷ làm tôi như
sống trong bóng tối không đủ ánh sáng trực tiếp
để vươn lên.
Phải rồi, mẹ đang sống ở 1
nơi thật hạnh phúc lắm, nơi ấy không có tham sân
si, không có qúa khứ cũng chẳng có tương lai,
không có sự tranh chấp ganh ghét…tôi như thoát
ra sự lo lắng đau khổ cho mẹ, một lần cuối con
đến bờ sông này, cảm ơn mẹ đã cho con niềm tin,
ánh sáng, tất cả những gì đang có được…..
Trên đường về anh Khương và
tôi không còn giữ khoảng cách xa lạ nữa, anh
trải lòng với tôi rất nhiều về cuộc sống: “ …như
Bác nói đúng lắm Uyên Vi ạ! Đi làm cũng phải yêu
nghề mới làm tốt được, muốn mua 1 vật gì, mình
cũng phải thích nó thì mới dùng được, huống chi
lập gia đình lại càng phức tạp hơn nữa, cũng
phải yêu người ấy mới lấy được chứ!! Em thấy
không, như hôm nay gặp em, tâm sự cùng
em mà lẽ
ra việc này đã phải được làm cách đây 10 năm rồi,
nhưng vì trái tim anh không cho phép, anh cũng
không thể nào cưỡng lại được nó, ….hôm nay anh
như trút bỏ được gánh nặng của trái tim, anh vui
lắm, thấy rất nhẹ nhàng…”, anh nhấn mạnh: “..những
lời anh nói với em cũng phát xuất từ trái tim
đấy!!”, chúng tôi cùng phá lên cười rất vô tư….
Mẹ ơi, vào ngày Lễ Báo Hiếu,
con đã tìm ra rất nhiều điều hay để học hỏi thêm,
gặp lại được người xưa cũ để anh truyền cho con
sự suy nghĩ của mẹ và dạy cho con biết thế nào
là phát xuất “từ trái tim”như mẹ đã từng nhắc
nhở. Kính Mẹ.
Sỏi Ngọc
Montréal
|
|