| |
Tùy bút xứ Huế


Huế, ngoài
những cảnh đẹp “không nơi nào có”, còn có những
thứ khác tuy rất
đỗi bình thường nhưng không tìm thấy ở nơi nào
khác. Chẳng hạn như con cá hanh, cá liệt, hột
móc, hột muồng, chột nưa, dâu núi…Những ai là
người sông Hương ở lâu trong Nam hay ngoài Bắc,
mỗi lần ươn mình, sốt mấy, không khỏi không nhớ
đến tô cháo liệt ngày còn nhỏ mạ nấu cho mình.
Tô cháo thơm mùi hành, nóng hổi, ăn xong, đổ mồ
hôi hột, thấy nhẹ cả người, con bệnh chạy đâu
mất biệt. Cá liệt là gìống cá mình mỏng, chỉ
bằng bàn tay, mình sáng bạc, dưới ánh mặt trời,
da của nó ửng lên bảy sắc cầu vòng. Thịt cá liệt
thơm ngon cũng như thịt cá hanh là giống cá mà
hấp, nấu canh, nướng, kho, làm gì cũng ngon.
>>Đọc
tiếp
HUẾ TRONG
TÔI
Huế trong tôi vẫn êm đềm.
Nhà
tôi ở đầu xóm hoái, làng Dưỡng Mong, cách con
đường cái quan chừng hai trăm mét, bên
kia đường là đồn lính
bảo vệ. Con đường cái quan này chạy từ Tây
thượng về đến làng Chuồn hay một địa điểm xa xăm
nào đó mà cho đến khi lớn
lên rời khỏi làng tôi chưa kịp tìm hiểu thì phải
đành đoạn đi xa.
>>Đọc
tiếp


Vậy là đàn
sáo đã trở về. Sau bao ngày chờ đợi mỏi mòn, sự
hiện diện của chúng vào một buổi sáng đẹp trời
đã đem đến cho tôi một niềm vui khôn tả. Bất
chợt, mở tung cửa sổ để đón ánh hồng vừa hé của
mặt trời mùa đông, tôi ngỡ ngàng trước sự trở về
của đàn chim. Chúng xà xuống vườn táo trong
Thiệu Phương Viên, vườn thượng uyển xưa, ríu rít
chuyền cành, nô giỡn, kiếm mồi. Dẫu Thiệu Phương
Viên qua chiến tranh tàn phá chỉ còn là một cái
tên, đàn sáo vẫn trở về chốn cũ, nơi ngày trước
chúng và bao loài chim khác vẫn tề hội để hoan
vũ, âu ca.
>>Đọc
tiếp
|
|