| |
Tình yêu như một liều thuốc phiện mà đáng lẽ ra
mình không nên thử vì nó dễ gây nghiện, và khi
đã nghiện rồi lại rất khó cai. Mình phải sống
cho riêng mình chứ không ai có thể sống hộ người
khác cả đời được.
Cuộc đời, số phận mỗi con người chẳng khác chi
một canh bạc. Ai may mắn đặt trúng cửa thì cuộc
sống là thiên đường, còn ai đặt nhầm cửa cuộc
sống ấy sẽ là con đường dẫn tới địa ngục. Vẫn
biết cuộc đời là may rủi nhưng ai cũng muốn một
lần đặt cược cho số phận của mình để tìm kiếm
“vận may”.
Ông trời đã cho Nhi nhan sắc hơn người, đáng lẽ
ra phải cho cô ấy một cơ may sẵn có chứ không
nên bắt người ta phải bước đi chân trần trên con
đường có quá nhiều gập ghềnh sỏi đá. Cô giống
như một chiếc bánh bao mới ra lò nóng hôi hổi,
thơm phức, ai thấy cũng muốn ăn nên từ khi nhập
trường, Nhi đã trở thành tâm điểm được mọi người
chú ý.
Ngay từ nhỏ, cô đã được giáo dục để trở thành
người phụ nữ truyền thống, cười nói nhỏ nhẹ có
duyên, ăn mặc luôn “kín cổng cao tường” để giữ
an toàn cho đức hạnh. Cô sống trong KTX, một
phòng có tới cả chục con người đến từ khắp các
vùng miền và có đủ mọi loại tính cách khác nhau
nên cuộc sống có phần phức tạp hơn những gì Nhi
tưởng tượng trước lúc nhập trường.
Một năm học đầu tiên lặng lẽ trôi qua không lăn
tăn một gợn sóng lòng khiến cho cô mất ngủ. Đến
năm thứ hai, các bạn trong phòng lần lượt có
người yêu và ngang nhiên thể hiện tình yêu nồng
cháy ngay trong phòng. Ai tế nhị hơn một chút
thì họ quây cho mình một góc trời riêng bằng
mảnh ri đô mỏng như giấy bản rồi mặc sức âu yếm
nhau như ở chỗ chỉ có hai người.
Một trinh nữ với trái tim thuần khiết như Nhi
thì việc phải chứng kiến những cảnh ấy khiến cho
đôi mắt của cô không dám hé mở dù chỉ để nhìn
trộm. Mới đầu, Nhi hay lánh qua thư viện đọc tài
liệu, đến giờ thư viện đóng cửa thì xuống ghế đá
trong khuôn viên của trường ngồi học bài.
Một tuần, một tháng thì tránh được chứ một năm
thì không ai có đủ kiên nhẫn. Nhi dần mất cảm
giác với những “cảnh nóng” không được viết sẵn
trong kịch bản. Cô mặc kệ họ muốn làm gì thì làm,
còn việc mình mình tự liệu.
Trong số những người đang yêu ấy có đôi thì nhận
rõ hạnh phúc đang tràn phè cả ra ngoài, nhưng
cũng có đôi thì thỉnh thoảng lại thấy mặt mày
bầm rập. Có hỏi thì người ta lại nói dối là ngã,
tuy bị đánh ra nông nỗi ấy nhưng họ vẫn không bỏ
được nhau.
Nhi tự đặt cho mình câu hỏi: “Yêu là gì mà sao
có người cam tâm chịu khổ chỉ vì yêu? Có người
khi yêu đã bị đánh tím cả mặt mũi mà vẫn không
thể dứt bỏ cứ y như bị gắn bằng keo con voi vậy.
Yêu gì mà kì lạ thế chứ?”.
Đã có lần cô hỏi bạn: “Mới yêu mà đã bị đánh thì
khi lấy nhau rồi biết phải làm sao?”. Bạn cô đã
cười cho cái sự trong trắng đến tội nghiệp của
Nhi: “Cậu tưởng tình yêu chỉ có hoa hồng đỏ cắm
trong bình pha lê thôi sao, còn có cả hoa hồng
được nặn bằng đất và cắm trong ống tre nữa đấy.
Tình yêu cũng có nhiều chủng loại, có tình yêu
bằng phẳng, có tình yêu gập ghềnh, cũng có cả
những tình yêu trong bạo lực và mình thuộc loại
thứ ba”.
Tình yêu thật khó hiểu và không ai lý giải nổi.
Nhi không đố kị với mọi người nhưng thật lòng cô
muốn thử, muốn nếm trải cái cảm giác mạo hiểm
khi phải đánh đu với tình yêu để níu giữ cái nửa
kia của mình.
Nhi đã nhận lời yêu Kiên, một anh chàng tỉnh lẻ
nhưng tiền trong túi thì chưa bao giờ lẻ. Cậu là
con “độc” của một quan chức ngoại tỉnh nên khi
cậu ấm đỗ đại học phải sống xa nhà thì ngay lập
tức được mua xe đẹp, điện thoại đẹp và một căn
nhà nhỏ nhưng khá đẹp. Giờ chỉ cần kiếm thêm một
người đẹp cho đủ bộ sưu tập.
Kiên sống một mình nên khá tự do, ngoài tầm kiểm
soát của phụ huynh. Bố mẹ cậu thì muốn cho con
mình bằng bạn bằng bè nên không tiếc gì, chỉ cần
kêu hết tiền tổ chức sinh nhật thì ngay lập tức
trong thẻ ATM của cậu có vài triệu mẹ gửi cho.
Nhi yêu Kiên bằng mắt nên khi bốn mắt vừa nhìn
nhau thì tim cô đã đập thình thịch và vui suốt
cả ngày, nghĩa là cô đã phải lòng Kiên ở cái vỏ
hào nhoáng bên ngoài, còn Kiên cũng bị hớp hồn
bởi vẻ đẹp truyền thống và kín đáo của Nhi.
Cô nhận lời về sống cùng Kiên cho “đỡ nhớ” và
khi cần là có thể gặp nhau ngay. Những ngày đầu
sống trong tình yêu, Nhi thực sự bị choáng ngợp
bởi tình yêu Kiên dành cho cô quá nồng nhiệt, có
đôi lúc cô thấy sợ. Sợ vì không giữ được mình
thì “người ta” không còn tôn trọng nữa, sợ vì
khi “con ong đã tỏ đường đi lối về” thì nó sẽ
bay đi tìm loài hoa khác quyến rũ hơn. Nhưng
không “cho” thì lại sợ không chứng tỏ được tình
yêu.
Nhi sống trong cái mớ hỗn lộn như tơ vò ấy, đấu
tranh với chính mình mãi cô cũng không biết “cho
hay không cho”, có nên vượt đèn đỏ hay dừng lại
đúng vạch quy định mới là không sai.
Sau những ngày “xin mãi không cho”, Kiên bắt đầu
thấy chán, cậu không còn thường xuyên đưa Nhi đi
dạo phố, ăn kem, uống cà phê và đến nơi hai
người hò hẹn. Ngoài giờ lên lớp học, Nhi cặm cụi
cần mẫn chăm sóc Kiên như một người vợ. Cô lo
thay đổi món ăn cho Kiên ngon miệng, lo giặt giũ,
là quần áo cho khỏi có nếp nhăn, đánh giày cho
bóng nhoáng đến kiến cũng có thể soi gương...,
nhưng Nhi đã phải đối diện với những bữa cơm
lạnh ngắt vì chờ đợi.
Thói quen đó đã ngấm sâu trong tâm tưởng Nhi như
một bài học đạo đức “làm vợ” của một người phụ
nữ. Cô càng giữ gìn bao nhiêu thì Kiên càng
“phung phí” bấy nhiêu, cho đến khi Nhi hao gầy
vì chờ đợi, còn sức khỏe của Kiên sa sút vì ăn
chơi “quá đà”. Cậu thường xuyên đi sớm về khuya
trong thân xác mệt mỏi rã rời, cơm không thèm ăn,
bẩn không thèm tắm.
Đến khi cô tình cờ bắt gặp trong ví của Kiên có
vài viên thuốc màu hồng, cô không biết rõ đó là
hồng phiến hay thuốc lắc nhưng chắc chắn đó là
độc dược Kiên đã dùng trong những chuyến “bay
đêm”.
Khi cô biết Kiên đã bị nghiện ma túy cô cũng
muốn vứt bỏ để một mình thoát ra khỏi vũng lầy
đau khổ ấy thì Kiên đã quỳ xuống năn nỉ: “Xin
hãy cứu anh, anh biết mình sai rồi. Anh sẽ không
bao giờ để cho em phải đợi cơm nữa...”.
Cô đã không thể cứng rắn trước những giọt nước
mắt của đàn ông. Nếu cứ lặng lẽ bỏ đi thì Nhi là
kẻ vô tình, còn quay lại để tiếp tục đi trên con
đường ấy thì cô lại chấp nhận về mình sự hy sinh
quá lớn. Lựa chọn con đường ấy “có đáng không?”,
Nhi cũng đã từng tự hỏi mình như thế.
|
|