| |
Khung cảnh sương gió, mây trời, biển cả có một
sức quyến rũ mãnh liệt nào đó như lôi cuốn.
Tiếng sóng vỗ thì thầm như lời mời gọi của tình
yêu từ một thuở xa xôi tìm về.
Người con gái vuốt nhẹ mái tóc, hất ra phía sau,
mắt nhìn về cuối chân trời sương phủ một màu
trắng đục xa tít ngoài khơi. Một viên sỏi bay
ngang tầm mắt rồi chìm hẳn vào lòng biển cả,
người con gái giật mình quay lại.
- Ðẹp quá!
Giọng nói của chàng trai lồng lộng trong gió,
bước đến gần thêm một tí nữa. Mái tóc bồng bềnh
và dáng dấp lãng tử, nhất là đôi mắt chàng nhìn
thẳng vào người con gái đang đứng sững sờ. Với
cái nhìn như cơn xoáy, như sức hút mãnh liệt làm
người con gái lúng túng rời khỏi ghềnh đá.
- Xin lỗi đã làm cô bé giật mình. Cô bé đã chiếm
chỗ mỗi ngày của tôi rồi.
Người con gái nhìn xuống tay chàng, một cái giá
vẽ và một xách đồ phụ tùng. Ồ! một họa sĩ. Cố
lấy bình tĩnh trở lại.
Tiếng chàng trai tiếp tục vang lên:
- Mong rằng tôi đã không làm mất những giây phút
mộng mơ của cô bé!
Người con gái vẫn còn đứng nhìn chàng chăm chăm.
- Bộ cô bé tính để tôi độc thoại một mình cho
chim trời nghe à? Cô bé tên gì?
- Hạnh.
- Gì Hạnh?
- Bảo Hạnh.
Chàng trai cười lớn:
- Tôi và Hạnh có duyên với nhau quá!
Người con gái đỏ mặt, nghĩ thầm. "Khiếp! Cái ông
ni ăn nói thiệt vô duyên vớ vẩn.".
- Tôi tên Bảo, Thái Bảo. Tôi vẫn luôn ngỡ rằng
vùng biển này là của riêng tôi. Hạnh từ xa về
chơi?
- Dạ. Hạnh từ xa về chơi.
Bảo nheo mắt:
- Hạnh làm tôi có cảm tưởng như mình là giáo sư
vấn đáp không bằng. Có một cô bạn dễ thương như
Hạnh, đời thật hạnh phúc. Mình làm bạn nghe Hạnh?
Người con gái trở thành người mẫu cho Bảo sau
vài lần gặp nhau. Dịp tình cờ đã trở thành kỷ
niệm.
- Hạnh ơi!
Tiếng Bảo vang lên dưới chân đồi, bàn tay vẫy
vẫy.
- Ồ, Bảo!
- Xuống đây, anh có cái này cho Hạnh.
Hạnh vội mở cổng, chạy như bay xuống chân đồi.
Gió lùa phía trước, gió lộng đằng sau. Trời thật
đẹp. Ðưa tay vuốt mấy sợi tóc rơi trước trán:
- Sao Bảo không vô nhà chơi?
- Anh phải xuống phố mua thêm một ít sơn màu và
vài món đồ lặt vặt cho me. Cho Hạnh cái này nè.
Anh tính hái cho Hạnh hai cái, nhưng chú berger
gầm gừ ghê quá.
Hạnh đón lấy nụ hồng từ tay Bảo, lòng xôn xao là
lạ.
- Cám ơn Bảo nghe!
Bảo chợt ngẩn ngơ:
- Hạnh nè.
- Chi đó Bảo?
- Xin phép dì Ngọc đi xuống phố với anh, được
không?
Hạnh ngần ngừ, thầm nghĩ "Dì Ngọc mà biết Hạnh
đi chơi với Bảo sẽ la chết luôn.". Nhưng nhìn
vào mắt Bảo, Hạnh đành chạy vào nhà lấy vội
chiếc áo len màu tím thẳm, đặt nhẹ một chiếc hôn
lên nụ hồng trước khi rời phòng.
- Thưa dì, con ra bãi một xí.
- Mặc áo len vô, trời gió như ri mà cứ xuống bãi
hoài, có ngày bịnh cho coi. Về sớm ăn cơm chiều
nghe Hạnh.
Hạnh dạ vâng và lách ra cửa. Chạy nhanh xuống
triền dốc. Mây trời trên cao, cỏ mềm mại dưới
chân. Miệng vừa hát nho nhỏ một bài tình ca. Lại
thêm một chiều kỷ niệm.
Trời vào thu, những cơn gió thoảng phủ nhẹ vào
hồn người con gái. Mùa thu có lá vàng rơi rụng.
Trời mùa thu cho mây trời lang thang, cho ánh
nắng ấm chan hòa, cho má người con gái hồng thêm
hơn một chút và... hình như tình yêu đang đi nhẹ
vào tâm hồn.
Sau buổi cơm chiều, Hạnh về phòng. Nâng niu nụ
hồng của Bảo cho ban sáng như ấp ủ một ước mơ
hiền hòa thương mến. Có tiếng động ngoài cửa:
- Hạnh ơi, cho em vô với.
Hạnh đứng dậy mở cửa cho Nhi, cô em họ chỉ thua
Hạnh một tuổi. Nhi nhẩy chân sáo lên giường.
Cuộn mình thật nhanh vô mền:
- Eo ơi, mới sang thu mà đã lạnh như ri. Hạnh
hay ghê, ngày mô cũng xuống bãi cả buổi chiều,
em chịu thôi... ớn chết. Hạnh bật cười sau câu
nói của Nhi. Ở vùng biển từ ngày còn bé như Nhi,
có lẻ Hạnh cũng sẽ nghĩ như vậy. Hạnh nhìn Nhi
cười:
- Bộ Nhi hết "thư tình" đọc rồi phải không! Răng
mà rảnh rỗi qua chơi với Hạnh như ri hè?!
- Hạnh cứ làm như em "ghê" lắm, me nghe được thì
chết em. À, hồi chiều Hạnh đi mô đó?
- Xuống phố, có chuyện chi không Nhi?
Nhi cười tủm tỉm:
- Có chớ! Anh Trường có ghé thăm Hạnh nhưng Hạnh
không có ở nhà.
Hạnh hỏi nhanh:
- Trường về từ khi mô hả Nhi?
Giọng Nhi lém lỉnh:
- Anh Trường ngồi chờ Hạnh vài giờ buồn thỉu
buồn thiu rồi "ngậm ngùi" ra về. Làm em phải
ráng giúi vào tay anh mấy viên ô mai làm quà "an
ủi".
Nhi thật vô tư. Có lẻ đối với Nhi, tình yêu là
một cái gì đó thật xa vời. Nhi vẫn thường nói
với Hạnh rằng tình yêu chỉ là giấc mộng, đến và
đi như mây trời, như sương khói, yêu làm chi!
Hạnh chợt buồn. Trường, có thể là một người tình,
có thể là một người lạ. Ở Trường, Hạnh kính
trọng nhiều hơn thương yêu. Ba mẹ Hạnh thì lúc
nào cũng xem Trường như là người trong nhà,
không sớm thì muộn... đối với Hạnh thì nàng
không dám có ý kiến gì. Trường đẹp trai, con nhà
giầu, học giỏi, đầy đủ những yếu tố để chinh
phục những cô gái ở tuổi ươm mơ. Nhưng trong
Hạnh, tình yêu cho Trường hình như bị lãng quên.
Bây giờ, chỉ một mùa nghỉ mát thì Hạnh lại lao
đao và say tình với một người khác, với Bảo...
Bảo lại hoàn thành thêm một bức tranh khác. Mây
xanh lơ lửng, chim trời bay trên cao, sóng vỗ
thì thầm bên dưới, một người con gái có đôi mắt
mơ huyền đứng trong chiều lộng gió...
Tiếng nói Bảo trầm ấm:
- Ði dạo với anh một vòng biển nghe Hạnh.
Bảo nắm tay Hạnh đi dọc bờ biển, những dấu chân
của cả hai bước song song trên cát, rồi bị những
đợt sóng cuốn ra khơi. Lời Bảo nói trong gió:
- Anh không bao giờ nghĩ rằng mình đã hưởng
những ngày thật đẹp và hạnh phúc. Quen Hạnh, yêu
Hạnh anh thấy đời hồng hơn xưa. Tin anh không?
Hạnh thấy trong mắt Bảo long lanh một niềm gởi
gắm âm thầm, một lời nhắn nhủ không tên. Những
giờ phút bên Bảo thật êm đềm, người con gái thấy
hồn chơi vơI. Ngước mắt nhìn Bảo:
- Bảo, hứa với Hạnh không?
- Hạnh muốn gì anh cũng hứa hết, chịu chưa cô bé.
- Bảo cứ giỡn hoài.
- Sao Hạnh không bao giờ gọi anh bằng anh há?
Anh lớn hơn Hạnh tới năm tuổi lận mà. Hạnh muốn
anh hứa gì với Hạnh đây? Hạnh cắn nhẹ môi:
- Bảo... Anh... thương Hạnh hoài nghe anh?
Tình yêu lên ngôi, tình yêu nhiệm mầu, không cần
phải giải nghĩa bằng lời nói. Bảo nắm tay Hạnh
chạy dài trên cát, đùa với sóng, những đợt sóng
đẩy vào bờ rồi chạy ngược ra khơi. Có một lúc
nào hình như cả hai đã quên mất trời đất và gió
biển.
...
Chiều hôm nay em về ngang phố biển, chợt thấy
lòng buồn vời vợi mông lung, sóng vỗ nhịp nhàng
vang tiếng nhớ thương, nhớ chuyện tình đầu vẫn
mãi xôn xao
...
Chiều mùa thu bàng hoàng cơn mưa đổ, giọt nước
ngọt ngào sao mắt em caỷđời thơ dại em một lần
chờ đợi, ngẩn ngơ nhìn hạnh phúc quá tầm tay...
...
giọng hát êm dịu dàng làm người con gái nhớ đến
Bảo quay quắt. Bên kia bờ đại dương, nơi phương
trời xa xăm đó, Bảo có còn nhớ đến người con gái
tên Hạnh, đến những kỷ niệm êm đềm hay đã chọn
cho mình một cuộc đời, dẫu là một cuộc đời phù
du.
Những buổi chiều nơi đây, người con gái thường
tìm ra biển. Hướng về phía chân trời và mong ước
kỷ niệm của những ngày quen nhau trở về trong
tiềm thức. Từ ngày xa Bảo, tình yêu đã thật sự
xuống dốc ươm mơ. Tình yêu là khói, tình yêu là
mây, tình yêu là sương mong manh kết tụ từ những
giọt nước mắt, long lanh như ánh sao trên trời
vào đêm trăng mười sáu.
Chiều nay nơi biển vắng, kỷ niệm của một thời
yêu nhau giờ xa tận mù khơi. Người con gái âm
thầm đắng cay khóc cho một cuộc tình...
10/01 |
|