| |
Cả nhà đợi Thiện đã mấy ngày nay. Má tôi vì
chẳng biết nó có đem nếp như mọi năm không, mua
trước đâm ra dư phí đi. Ba tôi thì đợi để được
thông tin về những bà con mà lâu nay công việc
làm ăn quay mù chẳng còn thời gian thăm viếng.
Các em tôi lại mong được dắt Thiện đi vòng vòng
thành phố chơi, thú vị với vẻ hiền lành của anh
và để có được niềm kiêu hãnh về một lối sống
hiện đại. Tôi lại vì một lẽ khác, gặp Thiện thì
như bắt gặp cái gì đó thật gần gũi, thật dịu
dàng dễ chịu, bởi tôi là đứa chậm hội nhập với
cuộc sống mới nhất trong nhà.
Hăm bảy rồi, đã thấy Tết trong những chậu cúc,
mai, mãn đình hồng theo xe đò hoặc những ba-ga
xe cub vụt qua lại trên đường. Bánh mứt, dưa hấu
xếp như núi trong chợ, ngoài các ki-ốt dã chiến.
Và cả trong các bước chân hốt hả. Tết đó nhưng
hình như chưa đủ, bỗng thấy nhớ những Tết năm
xưa dạo nhà còn ở dưới quê. Hầu như nhà nào cũng
cùng một thứ công việc. Dọn cỏ quét vôi mồ mã để
ông bà cùng về vui tết, về qua hái ít trái khế
chua đánh bóng bộ lư đồng, sẵn lau dọn bàn thời,
cắt ít vuông giấy đỏ dán lên cặp dưa, bứng vài
ba chậu vạn thọ đặt theo những gốc vột dọc hành
lang... Trong bếp thì khói um um, chảo mứt tỏa
thơm lựng lẫn mùi ngọt hăng xông lên từ đám dưa
cải, dưa kiệu trong mấy chiếc khạp nhỏ xếp hàng
đằng góc bếp. Dịch ra ngoài chút xíu, nồi bánh
đang sôi sùng sục, trẻ con chạy quanh đôi mắt
hau háu, cái cười viên mãn. Tôi là con gái đầu
nên đây là những ngày bận rộn nhất, suốt ngày
lăng xăng trong bếp với má. Ba tôi bận làm ăn
trên Sài Gòn, việc đàn ông giành hết cho Thiện.
Ấy là thói quen rồi.
Nhà Thiện sát nhà tôi. Mẹ Thiện trước có sạp khô
mắm ngoài chợ nên cuộc sống cũng đỡ khổ, nhưng
sau ngày bà mất, mấy cha con chỉ quây quanh việc
làm mướn kiếm sống. Ruộng rẫy làm theo thời vụ
nên thu nhập cũng rất bấp bênh. Ba tôi thấy vậy
bảo mấy ba con Thiện sang làm “công ruột”, nghĩa
là bao hết việc đồng áng, nhận lương ổn định, có
thể ăn cơm luôn. Chú Tám đồng ý. Vậy là từ đó
chúng tôi cùng làm việc, ăn chung và chơi chung
với nhau. Nhà đông vui hẳn lên. Họ thật thà nên
ba tôi tin tưởng lắm, và vì hàm ơn mà tự nguyện
giúp gia đình tôi đủ việc, những dịp lễ lộc,
cúng tế một tay họ lo. Tết cũng vậy, chốc chốc
chạy lên xem Thiện “làm mới” nhà trên, nghiêng
bên này, ngó bên kia, đạo diễn cho anh, trong
bụng không khỏi bảo “thẩm mỹ” lắm!
Sáng mồng một tất cả lên đồ xếp hàng đợi lì xì.
Những phong bao đỏ cho cả chúng tôi lẫn anh em
Thiện. Rồi túa ra với đủ thứ trò, cười nói, la
hét, ăn đồ ngọt, xả rác trăm thứ tha hồ không sợ
bị mắng. Má bảo Thiện chở tôi lên chùa lạy Phật.
Thấy tôi mặt áo dài, Thiện cũng “vô thùng” hẳn
hoi. Nhỏ em tôi cười híp mí, y như cô dâu chú rể
về nhà má, mắc cở muốn trốn. Mà thật, ăn mặc như
vầy thấy mình lớn và khác quá, xưng hô mày tao
nói năng như hằng ngày thấy cũng kỳ kỳ. Bắt đầu
từ mùng hai nhà lúc nào cũng chật khách. Bà con
hàng xóm tới chúc tết cười nói râm ran, hầu như
mọi phiền muộn đã trút hết từ chiều ba mươi.
Ðông nhất vẫn là bạn bè của ba ở Sài Gòn, ai
cũng sang trọng, cao lớn, vui vẻ ồn ào nhưng khó
gần. Tôi lớn nhất nên cũng được chú ý. “Con gái
khá lắm, mai mốt chú làm mai dân hải quan cho”.
“Xời, đừng thèm, để chú giới thiệu cho, trí thức
hẳn hoi, bác sĩ, đẹp trai đàng hoàng”. Tôi chỉ
biết lí nhí: “Dà, cháu còn nhỏ”. Thiện đứng
ngoài hành lan chắc cũng đã nghe. Quê quá!
Nhưng rồi chẳng còn được vui một cái tết nhà quê
nào nữa. Hôm kia ba tôi về phán: “Cả nhà sắp xếp
lên trển ở, con Mỹ được gần trường, hai đứa kia
có dịp học thêm ngoại ngữ, mẹ mày lớn tuổi rồi,
buôn bán đỡ hơn làm rẫy. Vườn đất thì để cha con
chú Tám mướn làm, tiền thu mỗi năm sẽ bàn sau...
“Mọi sự sau đó đúng như ba xếp đặt. Từ đó, cứ
tết đến, chú Tám lại sai Thiện đạp xe đem quà
lên cho chúng tôi. Vậy là cứ đúng một năm tôi
mới lại gặp Thiện. Háu hức mong đợi bao nhiêu
rồi cũng nói với nhau những câu xã giao, xa lắm
là chuyện xóm chuyện làng bởi Thiện sau này lạ
lắm, trông buồn buồn và kém hòa đồng. Ðôi khi
nhìn anh tôi nghĩ không biết đây có phải “cu
Thiện” hay cười, hay nói, cứ chuyền thoăn thoắt
qua cành măng “dọi” cho cô Mỹ của ngày xưa nữa
không. Chỉ dám nghĩ trong bụng cái điều: Có phải
Thiện mặc cảm, rồi bằng cách này cách khác cố
biểu hiện cái điều: không nên đâu, Mỹ quí Thiện
lắm.
Và có phải Thiện cũng chẳng muốn đến đây nữa? Ðã
hăm bảy rồi! tôi vẫn nghe ba tôi dọa bán đất,
nếu vậy thì có thể lắm chứ.
... Cuối cùng thì anh cũng đến. Vào buổi sáng.
Cái giọng ồm ồm đe dọa khách của con lu buộc
khách phải chửng lại. Tôi nhìn ra. Thiện dắt xe
đạp, người hơi khòng, mặt hốc hác kinh khủng.
Trên pa-ga cũng lỉnh kỉnh những dừa, nếp, đậu...
và còn thêm một cô gái đôi mắt với tia nhìn
“liên tục đổi mục tiêu”, miệng chưa chi đã cười
toe quên phứt chiếc răng khuyết, tay chưa chi đã
với bứt một nhánh lá tùng. Ồ, Chi xí xọn, đứa
con gái hàng xóm mà hồi trước tôi với Thiện đều
ghét cay ghét đắng. Nhưng đó là chuyện xưa, còn
bây giờ thì đấy là hình ảnh kỷ niệm. Cảm xúc về
bạn bè, tuổi thơ, quê hương chợt đầy ắp trong
tôi. Tôi ào đến nắm lấy tay nó. Nó cũng mừng rỡ.
Duy chỉ có Thiện vẫn giữ vẻ nghiêm lạnh. Thiện
bảo phải về gấp nên cần gặp má tôi ngay.
Câu chuyện của hai người lọt qua những khe cửa
ngăn nhà ngoài.
- Năm nay trời không lạnh, trái cây thất mùa,
thím à. Còn lúa thì “ông tí” phá quá, cúng kiến
hay giăng bẫy đều không ăn thua, đành chịu đứt
vốn. Con nói để chú thím thương mà cho nợ lại
một nửa tiền...
- Chà khổ hà! Thời tiết ngặt quá. Ông này ổng
cũng tính kêu người bán đất. Ðất bây giờ là vàng
đa.
Lại nghe tiếng thở dài không biết của ai. Tôi
bỗng ái ngại vì câu nói thiếu cảm thông của má.
Nhỏ Chi tha thẩn chỗ mấy bồn kiểng. Tôi bất giác
ngắm nó. Chiếc áo hồng với những đường viền đăng
ten chạy quanh cổ tay cho thấy một cố gắng làm
mới. Chiếc nơ trắng to tướng đặt trên guộn tóc
dày. Cũng làm nó xinh đó chứ! Giá nó đừng khuyết
một cái răng cửa. Tôi bất giác liếc nhìn mình
trong chiếc gương lớn trên tủ, cười một nụ đủ
cho thấy những chiếc răng hạt bắp rồi quay sang
nó. Hình như nhìn thấy trong đó vẻ thiện cảm, nó
cũng mỉm cười, môi trên chum chúm để giấu chỗ
răng khuyết, tay ngoắc ngoắc tôi:
- Chị Mỹ, mai mốt chỉ tôi một chỗ may áo dài đẹp
đẹp nha. Tôi sắp lấy chồng.
- Sẵn sàng thôi. Mà ai vậy?
- Anh Thiện chớ ai. Anh nghèo, tôi cũng nghèo,
rồi thương. Thấy tôi không được đi đó đi đây,
bữa nay ảnh cho theo đặng cho tôi biết Sài Gòn
đó.
Nó nói rồi cứ đứng trân, hai tay thỏng xuống,
cái miệng cười hoài không khép, nhìn lâu càng có
vẻ rộng ra thêm. Tôi nghĩ nó không được bình
thường vì bộ dạng đó cộng với câu nói kia nữa.
Thiện thương nó là sao? Thiện chúa ghét tính
thài lai của nó mà! Tôi nhìn lại nó một lượt nữa
nhưng không dám nhìn lâu rồi bước gấp vô nhà.
Thiện đứng chỗ cửa ngan. Anh cũng cười cái cười
méo mó để lộ những chiếc răng ám khói. Hồi trước,
tôi nói ghét khói thuốc, anh gật, bảo sẽ không
bao giờ hút thuốc mà. Cũng với cái dáng khòng
khòng, khuôn mặt sạm nắng, nó là chi tiết đắt
giá góp phần hoàn chỉnh bức chân dung về một
nông dân mà những thất bại mùa màng làm cho khắc
khổ, cằn cỗi đi. Rồi anh sẽ lấy vợ, sinh con và
nuôi con, vất vả ruộng sớm đồng trưa nhưng chẳng
bao giờ tìm thấy hạnh phúc bởi vợ anh là người
phụ nữ mà chưa bao giờ anh yêu. Không hiểu sao
cái cười của anh lại khiến tôi tin cái điều nhỏ
Chi nói. Ngẫm nghĩ tôi thương cho Thiện quá,
nhưng lại cũng oán anh. Những muốn không thèm
đếm xỉa nhưng cuối cùng tôi cũng đứng chặn anh
lại:
- Thiện tệ lắm, không dè chẳng ra gì!
- Tôi xin lỗi... – Anh cất giọng rầu rầu.
Ôi, tôi chỉ muốn khóc thật to lên cho thoả. Trí
tưởng tượng của tôi bỗng hóa Thiện thành cha anh,
già nua xương xẩu, cố giơ cao cái cuốc cắm phập
một nhát tóe bụi vào đất. Nhưng đó không phải
mảnh đất của nhà mình. Ông làm thuê cả đời mà.
Kinh khủng quá.
- Cái gì kinh khủng? Ðộng đất hay bị gả ép?
Lâu lắm tôi mới thấy chị ngủ trưa vậy.
Tôi thức dậy vì câu nói ấy của nhỏ em. Ngơ ngác
và rồi rất mừng vì mọi sự là chiêm bao, một giấc
chiêm bao buồn và quái gở. Không biết tôi có gọi
tên ai ra không? Tôi sợ nhỏ em tôi là đứa nguy
hiểm, chuyên đi guốc trong bụng người khác.
Nhưng nó đi rồi.
Tôi choàng dậy, bóc một tờ lịch, nhìn xuống
đường. Buổi sáng hăm tám vẫn như mọi buổi sáng
khác. Vẫn ồn ào, người người, xe xe nhắc rằng:
đây mới là thực. Sự thay đổi của Thiện, điều nhỏ
Chi nói, cả quyết định bán vườn của má tôi đều
là chiêm bao hết. Nhưng còn chuyện thất mùa. Lâu
rồi không về quê nhưng tôi cũng đã trông thấy ở
đây hàng đống xác rầy nâu bu theo đèn mà chết.
Lại thêm đông vừa rồi không lạnh, người thành
phố chỉ mất đi cơ hội diện những chiếc áo ấm mốt
nhất, nhưng với người nông dân thì, có thể sẽ
mất đứt một vụ trái cây. Có thể không?
Nhưng, nay mới chỉ hăm tám, vẫn còn một ngày để
chờ Thiện mà!
|
|