| |
Người đàn ông có dáng dấp trông rất quen thuộc.
Trong trí tưởng nàng vẫn mang máng đâu như đã
gặp khuôn mặt ấy - chả rõ từ bao giờ - nhưng
chẳng tài nào nhớ nổi. Rồi nàng chợt mỉm cười
với cái ý tưởng ngộ nghĩnh, rất "cải lương" vừa
thoáng qua trong đầu : "không lẽ mình gặp người
ở trong mộng !". "Người trong mộng ở đây trạc độ
gần bốn mươi, dáng dấp cao ráo, khoẻ mạnh. Trông
cách phục sức và cử chỉ của người đàn ông, nàng
đoán có thể là dân Việt kiều .
Thời buổi này,
một số người từ ngoại quốc trở về thăm quê nhà
thường hay mang cái phong cách của một chủng tộc
văn-minh, giầu sang, đòi hỏi sự suýt xoa, nể
trọng đối với dân bản xứ nghèo nàn, nhược tiểu .
Nàng cảm thấy người đàn ông này không chút gì
gọi là phô trương, cao ngao ỉ.
Hắn trái lại
dường như muốn kín đáo hoà nhập vào cái xã hội
mà hắn đã cách rời sau bao năm . Vỏn vẹn với
chiếc quần jean hơi bạc mầu với chiếc áo thun
đen cao cổ, người đàn ông ấy xuất hiện một cách
đột ngột, bất ngờ như một buổi sáng mùa xuân
chợt đến . Sáng sớm hôm đó, như thường lệ, nàng
thường đi dọc xuống dốc Ngọc-Lan để phụ mẹ mở
cửa hàng café bên cạnh bế xe . Trong lúc bầy
hàng, nàng thấy người đàn ông đứng lặng lẽ bên
cạnh bờ hồ, dường như đang trầm ngâm, suy tưởng
về một quá khứ, dĩ vãng nào đó .
Mãi cho đến khi
nắng lên, sương mờ đã tan, hắn mới lững thững đi
bộ băng qua đường . Ghé vào quán café nhà nàng,
gọi một ly café và ngồi uống nhâm nhi nhìn từng
chiếc xe đò to, nhỏ lần lượt chất người và hàng
hoá theo nhau rời bến . Không chừng người đàn
ông thích thú ngắm cái cảnh tượng ồn ào, tạp
nhạp của một bến xe đò tỉnh nhỏ mà bên nước
ngoài chẳng bao giờ co ù. Buổi chiều nàng lại
thấy hắn đứng trên con dốc, khoanh tay theo dõi
những chuyến xe đầy bụi đường, mỏi mệt lăn bánh
trở về bến, yên nghỉ . Con nhỏ Quyên, em gái út
của nàng, ngày thứ nhì đã khám phá ra sự hiện
diện của người đàn ông lạ mặt ấy, tưởng nàng
không biết, khoe :
- Mấy hôm vừa rồi có một ông khách hay đến quán
mình chị biết không ?
- Ai vậy nhỉ ? nàng trả lời, giả vờ như vô tình.
- Có lẽ dân du lịch ở đâu đến. Trông lạ lắm. Chị
gặp là ưng liền...
Quyên nói xong và cười tủm tỉm . Từ ngày sinh
nhật của nàng hai mươi bẩy tuổi, con nhỏ thường
hay lo lắng, sợ bà chị ruột yêu quí "ống chề",
thỉnh thoảng vẫn phụ hoa. với bố mẹ, khuyên nàng
đừng nên kén chọn quá đáng . Quyên lấy chồng đã
được hơn hai năm. Nàng thấy vợ chồng son như nó
mà vẫn chưa đủ khả năng để ra ở riêng . Quyên
vừa phụ trông tiệm, vừa phải nhận thêm hàng về
đan mới đủ tiêu sài với cái đồng lương công nhân
viên của chồng. Nàng không muốn đem thêm gánh
nặng cho gia đình, và nhất là khi chưa gặp được
người gọi là hợp nhãn, hợp tính . Năm ngoái, có
người muốn làm mai nàng cho một anh chàng từ Mỹ
về thăm nhà . Đại khái không biết anh ta có
thành công như thế nào ở xứ người . Anh chàng ăn
mặc rất sang trọng và tiêu tiền như nước .
Nàng
phân vân tự hỏi, không biết người ta đã có vợ
hay thuộc loại cả đẫn đến nỗi bên đó họ chê
không thèm lấy ! Chừng ghé đến nhà nói chuyện
uống nước độ dăm ba bận, nàng nhận xét anh chàng
có cái tánh Tây-phương một cách nửa mùa, thỉnh
thoảng nhún vai chêm vài câu tiếng Anh, cố ý ra
vẻ rất phong lưu, lịch lãm . Sự thật thì nàng
buồn cười, tội nghiệp cho hắn nhiều hơn là chê
bai . Vuột mất đám đó, mẹ nàng cũng hơi buồn,
cầu nhàu :
- Hồi tao lấy bố mày nào có yêu thương, kén chọn
gì . Rồi cũng đâu vào đó cả!
Nàng phải an ủi mẹ và đùa :
- Mẹ quá lo đi thôi . Đến như chị Qúi hàng xóm
nhà mình, mãi đến ba mươi hai mới lấy chồng thì
cũng đâu gọi là trễ . Cùng lắm con sẽ đăng báo "tìm
người hôn phối", mẹ cứ yên chí...
Tuy bề ngoài nói thế , thâm tâm cũng có lúc nàng
cảm thấy trống vắng, e ngại cho cái hoàn cảnh
muộn màng của mình . Về mặt sắc diện thì nàng
không phải thuộc vào hạng chim sa, cá lặn .
Nhưng nhiều người hay khen nàng có nét nhu mì,
hiền lành . Thuở còn đi học, nàng được một số
người theo tán tỉnh, ve vãn. Vốn sẵn tính e thẹn,
nhút nhát của con gái và ít nhiều mang cái mặc
cảm nghèo, nàng thường hay làm lơ, tảng lờ như
không biết đến . Thời gian gần đây, nhất là sau
cái đám cưới của Quyên, vấn đề hôn nhân của nàng
càng được mọi người trong nhà đề cập đến giữa
bữa cơm .
Ai cũng muốn dành làm ông mai, bà mối
. Từ giai cấp công nhân viên, cán bộ đảng cho
đến dân thương-mại, buôn bán và Việt kiều . Nàng
chưa chấm được ai có một điểm gì để nàng yên tâm,
giao trọn cuộc đời mình . Hầu hết dường như đều
mang một cái gì giả tạo, hời hợt mà nàng không
thể nào giải thích nổi . Ngoại trừ người đàn ông
lạ mặt nàng gặp mấy hôm nay . Nhìn lối hắn ngồi
và khuôn mặt thật hiền hoà, bao dung . Nàng
tưởng như có lúc nàng đọc được nội tâm của hắn
qua ánh mắt và nụ cười . Chưa bao giờ nàng thấy
một người đàn ông nào vừa có vẻ nghiêm trang,
tinh nghịch lẫn hiền lành như hắn . Đặc biệt
nhất là đôi mắt, thỉnh thoảng hắn vẫn khiến nàng
mường tượng đến một kỷ niệm nào ấu thơ nào đùó
trong quá khứ.
Người thanh niên chăm chăm, sững sờ nhìn đứa bé
gái trạc độ chín, mười tuổi đội chiếc nón lá của
người lớn, to quá khổ so với khuôn mặt tròn nhỏ,
bầu bĩnh dễ thương của nó. Con bé bưng chiếc rổ
còn lại vài cái bánh, đứng co ro, nép dựa vào
vách tườngcủa góc chợ Hoà Bình để trú mưa . Nó
làm người thanh-niên chợt nghĩ đến mấy đứa em
của hắn, có đứa cùng lứa tuổi với con nhỏ, giờ
này chắc đang yên bình đọc sách, đùa giỡn dưới
mái ấm hạnh phúc gia đình . Tội cho con bé . Hắn
lắc đầu, nhớ lại lời khuyên của vị linh-mục ở
đại chủng-viện : "Nếu mổi ngày con chỉ cần thực
hiện được bất cứ một việc gì làm sáng danh ngài
thì con đã hơn ta rồi đấy."
Khi trời vừa xế trưa, quán cũng bắt đầu thưa
khách . Nàng bảo Quyên trông hàng hộ nàng , đoạn
rảo bước lên dốc chợ, định bụng đi dạo mấy hàng
bán đồ tết trước khi ghé mua vài cân đường và
café về cho nhà bán . Nhìn hàng cây Anh Đào trên
con dốc chợ mới ngày nào trông tiêu điều , cằn
cõi giờ đã rộ nở những cánh hoa trắng hồng tươi
thắm dưới ánh nắng . Nàng bỗng đổi ý, muốn thả
bộ đi thong dong một mình dưới hàng thông, dưới
con đường vắng dẫn lên ngọn đồi bên hồ . Ngày
xưa, thỉnh thoảng nàng vẫn thường có cái thú đi
dạo bâng quơ như thế .
Mấy năm sau này, nàng
quên bẵng đi cái thói quen nhẹ nhàng, êm đềm ấy
chẳng qua chỉ vì lo buôn bán . Hơn nữa, nàng cảm
thấy mình như đã quá cái tuổi lãng mạn để làm
những chuyện rảnh rỗi đó . Nhưng hôm nay, giữa
một ngày xuân ấm áp , lòng nàng đâm rạo rực, bồi
hồi muốn sốùng lại cái giây phút hồn nhiên, vô
tư thưở trước . T
hanh thản đếm từng bước chân,
nàng nhớ những kỷ niệm của tuổi dậy thì, áo dài
đi học. Tưởng tượng và nhớ đến những người theo
tán tỉnh, lẽo đẽo theo hỏi vài câu, tay chân
nàng như đông lạnh, miệng câm như hến, rồi nàng
quýnh quáng vội lảng tránh . Nàng cười thầm tự
hỏi sao ngày ấy nàng nhát quá cỡ . Vài đứa bạn
thân hiểu tánh đặt nàng với danh hiệu "tai thỏ"
.
Những người khác lại cho nàng là "bơ đời" ,
lạnh lùng . Thật lòng, từ trước đến giờ, nàng
chưa hề bị cái gọi là cú sét ái tình . Chỉ một
đôi lần rung động trước sự tán tỉnh, si mê của
dăm người con trai học cùng trường . Sự rung
động ấy, nghĩ lại, nàng thấy chẳng qua chỉ là sự
bồng bột, lãng mạn của tuổi mới lớn . Nàng chả
hiểu phải là người như thế nào mới khắc phục ,
chiếm trọn được con tim của nàng . Cho đến giờ,
chưa một hình bóng nào đã làm nàng mong ngóng,
khắc khoải . Ngoại trừ người đàn ông lạ mặt mới
xuất hiện mấy hôm nay làm nàng thỉnh thoảng có
thắc mắc, chờ đợi một cách lạ thường.
- Em bán món gì đấy ?
- Dạ, đây là món bánh bao chỉ mẹ em làm ngon lắm,
anh mua dùm hộ em.
- Mấy đồng một cái vậy nhỉ ? Em còn đi học hay
chỉ ở nhà phụ bán hàng?
Người thanh-niên vừa gợi chuyện, vừa nhẩm đếm
mấy cái bánh còn lại trong rổ . Con bé thấy
khách có vẻ muốn mua, mừng rở, đôi mắt mở to
tròn xoe đen láy :
- Dạ em đi học ban ngày, chiều về mới đi bán .
Bánh chỉ có hai trăm đồng một cái anh mua hộ hai
cái nghen ?
Giọng nói trẻ thơ của con bé nghe dễ thương chi
lạ.
Người thanh-niên động lòng, tội nghiệp rút tờ
mười ngàn đưa cho nó, bảo:
- Anh lấy hết bốn cái còn lại này. Em khỏi phải
đưa tiền thối và nhớ về nhà sớm kẻo bố mẹ em
trông.
- Dạ.
Con bé giao bánh xong, cám ơn người thanh-niên
và vui mừng sách chiếc rổ, bước những bước chân
sáo ra về . Những tuần lễ sau đó, thỉnh thoảng
người thanh-niên gặp lại đứa bé gái và thường
hay dúi cho nónhiều tiền hơn là cố ý mua bánh .
Mãi cho đến một ngày xuân kia, trước khi trở về
với gia đình để ăn tết, người thanh niên ấy lì
xì cho con bé một ngàn và tặng nó cái kẹp tóc
hình con bướm làm bằng bạc, chạm trổ rất đẹp mà
hắn mua định làm quà cho đứa em gái . Con bé có
vẻ rất sung sướng, trông mong là sau tết người
khách trẻ giầu lòng hảo tâm này sẽ trở lại .
Không ngờ, người thanh-niên đó đã biệt tăm tích
luôn từ dạo đó. Sau này, mỗi lần hàng ế, con nhỏ
lại nhớ đến ân-nhân của nó mà tưởng chừng như nó
đã đọc, mơ tưởng một thứ truyện thần thoại, cổ
tích nào đó của trẻ thơ.
Lúc nàng trở về thì Quyên đang trò chuyện với
người đàn ông lạ mặt . Vẫn lối ăn mặc nhã nhặn,
giản dị . Hắn đứng dậy hơi cúi đầu chào khi nàng
bước vào trong lúc Quyên nhanh nhẩu đưa tay giới
thiệu :
- Đây là chị Loan, chị cả của em. Còn đây ông
Phong, Việt kiều từ Mỹ về thăm nhà đã hơn một
tuần . Chị phải nghe ông Phong kể vài điều thật
lý thú mà chị không thể tưởng tượng nổi chuyện ở
xứ ngoài ..
- Tôi cũng được cô Quyên đây kể lại dăm mẫu
chuyện bên nhà cũng khá ngộ nghĩnh . Hy vọng
rằng tôi đã không đến nỗi quấy nhiễu hàng quán
của gia đình cô ?
Người đàn ông nói với giọng thật từ tốn, thân
thiện và hoà nhã khiến nàng có cảm tưởng làm như
hắn đã từng quen biết chị em nàng từ lâu .Tự
nhiên nàng đâm ra lúng túng, vụng về đến suýt
nữa làm rơi gói đường . Thời may Phong, tên của
người đàn ông, đứng gần nên đã chụp lại được và
đặt nó ngay ngắn trên quầy hàng hộ nàng . Lần
này thì hai má nàng thật sự đỏ bừng, mắc cở quá
đỗi . Nàng chỉ biết ấp úng, ngập ngừng nói đôi
lời cám ơn người đàn ông đoạn kiếm cớ vô phía
trong, đợi giây lát cho nhịp tim bớt đập loạn xạ,
chải sơ lại mái tóc nàng lấy lại sự điềm tĩnh,
bước trở ra và nói với người đàn ông như để giải
thích về cái hành động vụng về khi nẫy của mình
:
- Xin lỗi ông nghe . Có lẽ tại tôi mới vừa dang
nắng và bước ngay vào bóng mát . Ông cứ việc
ngồi uống café nói chuyện bao lâu cũng được. Giờ
này quán thường hay vắng...
- Vâng tôi cũng đoán chắc cô vừa về và bị trúng
nắng . Lâu quá tôi cũng quên bẵng đi mất là mùa
xuân ở bên này nắng đã bắt đầu ấm . Giờ này ở
bên đó hai cô phải biết, có chỗ còn phủ tuyết
trắng xoá.
Nghe nói, nàng tò mò muốn tìm hiểu thêm về cái
đời sống của xứ Mỹ mà cả đời nàng chỉ được biết
đại khái, mù mờ qua phim ảnh, báo chí . Vừa lấy
chiếc kẹp để cài lại mái tóc dài xoã bờ vai,
nàng vừa đáp lời người đàn ông để tạo một bầu
không khí tự nhiên, trò chuyện :
- Ông đi xa không biết chứ, dạo này cao-nguyên
khí hậu có vẻ nóng hơn ngày xưa bởi vì thiên hạ
đốn củi, chặt cây nhiều quá . Nếu ông còn nhớ,
cứ nhìn ngọn đồi ở trước mặt ông sẽ thấy ngay sự
trơ trụi, khác biệt...
- Ừ nhỉ, quả là một điều đáng tiếc...
Người đàn ông tên Phong quay đầu nhìn theo hướng
tay nàng chỉ và đồng ý với sự nhận xét của nàng
lẫn với đôi chút tiếc nuối . Hình như hắn định
nói thêm điều gì đó nhưng chợt ngưng, lặng yên
đăm đăm nhìn nàng khi thấy nàng đang chải đầu,
kẹp lại xong mái tóc. Cái nhìn của người đàn ông
không có vẻ xỗ xàng, bất khiếm nhã nhưng nó cũng
làm nàng hơi ngượng. Vài giây sau, dường như
người đàn ông nhậy cảm được thái độ của nàng nên
vội vàng lên tiếng xin lỗi :
- Chết thật, tôi quả là vô duyên. Tại đang thắc
mắc không biết cô mua cái kẹp tóc hình con bướm
ở đâu trông đẹp và khéo quá . Ngày xưa tôi cũng
đã mua một cái giống như thế cho đứa em gái.
Nàng cười đáp lời :
- Ôâng quá khen, tôi thấy nó cũng thường. Tôi
thích dùng bởi vì cái kỷ niệm hồi còn nhỏ, đi
bán hàng có một ông khách quen trước khi về ăn
tết với gia đình tặng cho...
- Có phải người đó đồng thời lì xì cho cô một
ngàn bạc ?
Người đàn ông chợt như reo mừng, không đợi cho
nàng dứt câu, hỏi vội vàng làm nàng sững sờ, bỡ
ngỡ . Đầu óc nàng vừa vui sướng, loay hoay với
câu trả lời, vừa tìm kiếm trong cái trí nhớ một
hình ảnh tưởng đã biệt tăm, xa vời nay đang vội
quay trở lại . Nàng thấy mình như bị say sóng,
một cơn say ngây ngất, lặng đi với nỗi hạnh phúc
khó tả mà quên bẵng đi giọng của người đàn ông
vẫn vang vọng bên tai, hỏi nàng một cách thân
mật, dịu dàng :
- Bây giờ chắc cô đã biết tự làm bánh bao chỉ
rồi chứ nhỉ ? Chao ơi, ngày đó cô còn bé tí, đội
chiếc nón lá... |
|