| |
Yêu và Mơ
(Mộng
Thu)
Đứng trước căn biệt thự, Ngọc Lan dơ tay
bấm chuông. Trong lúc chờ đợi nàng đưa
mắt nhìn chung quanh, ngôi nhà đồ sộ mầu
trắng tọa lạc giữa khoảng vườn rộng bao
la bát ngát, hàng rào bao quanh xây bằng
gạch, bên ngoài không thể nhìn thấy bên
trong.
- Thưa cô muốn kiếm ai?
Lễ phép Ngọc Lan chào người đàn ông đứng
bên trong cánh cửa:
- Dạ cháu ở viện...
Không chờ nàng nói dứt câu ông ta đã
nhanh nhẹn mở cửa.
- Cô Ngọc Lan phải không, mời cô vào,
tôi là Tư, quản gia.
Cúi xuống sách hành lý hộ Ngọc Lan, ông
Tư niềm nở:
- Mời cô theo tôi.
Lối đi trải toàn sỏi trắng, hai hàng
hồng trồng hai bên, hoa nhiều vô số tỏa
hương thơm ngào ngạt, Ngọc Lan thầm khen,
cây cối nhiều thế này chỉ nội tưới bón,
bắt sâu cắt cỏ cũng đủ mệt, thế mà cây
nào loại ấy, thẳng hàng ngay lối, cỏ non
xanh mướt trông thật mát mắt, những chậu
kiểng cắt tỉa theo hình con nai, con hưu
nhiều vô số, điệu này phải tới hai ba
người làm là ít, nhà giầu, tiền nhiều
cũng sướng thật, dễ dàng thực hiện theo
ý muốn. Mắt ngắm chân bước, Ngọc Lan
theo ông Tư bước vào nhà, căn phòng
trang hoàng khá lịch sự, Ngọc Lan ý tứ
liếc nhanh tấm gương treo trên tường xem
mặt mũi tóc tai ra sao trước khi gặp mặt
ông bà chủ, nhưng thật bất ngờ hết sức
khi nghe ông Tư nói:
Đây là phòng của cô, cô Ngọc Lan à,
đường xa chắc cũng mệt, cô nghỉ ngơi đi
nhé.
Không ngờ, người làm công mà cũng được ở
sang trọng như thế này, với ai không
biết chứ Ngọc Lan thì dửng dưng, vì, từ
khi còn ấu thơ, trong viện mồ côi, dưới
sự bao bọc dậy dỗ của các ni sư, Ngọc
Lan đã quen cảnh đạm bạc, giản dị, mộc
mạc, không se sua ham muốn cao sang.
Rời phòng khách, Ngọc Lan vào tới phòng
ngủ, thấy hơi mệt nàng ngả mình xuống
chiếc giường nệm êm ái, ngủ thiếp đi,
tiếng gõ cửa đánh thức Ngọc Lan, mở cửa
nàng thấy một bà đứng tuổi, bà tươi cười:
- Chào cô Ngọc Lan, mời cô đi dùng cơm
tối.
Đáp lễ lại, Ngọc Lan e dè hỏi:
- Dạ thưa không biết phải xưng hô...
- Tôi là người giúp việc ở đây, ông Tư
dẫn cô lúc nẫy là chồng tôi đó cô.
Ngọc Lan nhỏ nhẻ:
- Xin dì cứ coi con như con cháu trong
nhà, dì đến lâu chưa ạ, con xin lỗi dể
dì chờ.
Bà Tư hiền hòa:
- Dì cũng mới tới thôi, để dì đưa con
tới phòng ăn.
Đỡ bát cơm từ bà Tư, Ngọc Lan hỏi:
- Thưa dì còn có ai nữa không ạ?
- Chỉ có một mình con.
Ngọc Lan kêu:
- Chỉ mình con thôi à, thức ăn nhiều quá
làm sao ăn hết, con ăn ít lắm dì à, từ
nay dì cho con ăn cùng với dì dượng cho
dì đỡ mất công dì nhé.
Bà Tư thân mật tiếp món ăn cho Ngọc Lan:
- Đâu được con, hôm nay tại cậu chủ đi
vắng, khi có cậu ở nhà, con phải ăn cơm
cùng để phụ giúp cậu chứ.
- Bao giờ cậu chủ về dì hả?
Nhìn cuốn lịch treo trên tường, bà tư
lẩm nhẩm:
- Ngày mai, ngày mai, cậu đi chơi đã gần
một tuần rồi còn gì.
Ngập ngừng, Ngọc Lan hỏi:
- Xin dì tha lỗi con tò mò, cậu chủ là
người con có bổn phận săn sóc phải không
dì.
Bà Tư gật đầu:
- Đúng vậy, tội nghiệp cậu chủ lắm, gần
một năm nay, sau khi bị tai nạn không
nhìn thấy nữa, cậu là một nhà văn nổi
tiếng, bây giờ ở trong tình trạng này
nên cần một người đọc và viết dùm cậu,
công việc chỉ có vậy thôi, nhẹ nhàng,
lương cao, mà không hiểu sao, người nào
đến cũng chỉ một vài tuần không hợp ý,
cậu lại kiếm người khác.
*
Ngọc Lan vừa bước vào, dì Tư làm hiệu
cho nàng tiến lại đứng bên cạnh ghế có
người đàn ông đang ngồi, mặt hướng về
phía cửa sổ, nghe tiếng động, ông ta hỏi
bà Tư:
- Hình như có ai phải không dì?
- Cậu à, đây là cô Ngọc Lan, cô đến tối
qua, đây là cậu chủ, Ngọc Lan à.
Lịch sự, vịn tay vào thành ghế, ông ta
đứng lên:
- Cô Ngọc Lan, cảm ơn cô đã nhận lời tới
giúp tôi, đáng nhẽ tôi có mặt ở nhà
chiều hôm qua như dự định để tiếp đón cô,
nhưng có chút trở ngại ngoài ý muốn mong
cô thông cảm.
Địa vị một ông chủ mà nói năng lễ độ
khiêm tốn làm Ngọc Lan bối rối:
- Dạ thưa, em không dám ạ.
Ông ta đưa tay mời:
- Chúng ta vừa ăn vừa nói chuyện nghe cô.
Lúc đó Ngọc Lan mới nhìn rõ ông chủ của
mình, còn rất trẻ khoảng chừng cỡ ba
chục, đeo kính đen che đôi mắt, bận bộ
âu phục mầu xanh lơ đậm, sơ mi trắng,
không cà vạt, thân hình cao lớn, dáng
dấp của mẫu người chơi thể thao, giọng
nói ôn tồn trầm ấm.
- Chắc dì Tư đã nói cho cô biết công
việc làm ra sao rồi, à quên, cô đánh
được máy chữ và ghi tốc ký chứ cô nhỉ.
Ngọc Lan nhanh nhẩu:
- Dạ thưa được.
Ông ta mỉm cười, dễ dãi:
- Tôi tên Vũ Kiệt, chúng ta làm việc,
giờ giấc không nhất định như ở công sở
hay ở những nơi khác, tôi viết tùy theo
hứng, cô có thấy phiền không cô?
Ngọc Lan thật thà:
- Dạ thưa ông, có việc làm là em đã mừng
quá rồi, chỉ mong buổi ban đầu, còn bỡ
ngỡ, ông cho em một chút thời gian để
tập cho quen, xin cám ơn ông.
Nhờ tính tình cần cù, chăm chỉ, lễ dộ,
hiền lành dễ thương, Ngọc Lan rất được
ông bà Tư thương mến.
- Con à, dì thấy cậu Kiệt khen con luôn
miệng, tỏ vẻ hài lòng lắm.
Ngọc Lan nắm tay dì Tư hớn hở:
- Thật hả dì, bây giờ con mới an tâm chứ
lúc đầu nghe dì kể những người trước con
không ai làm lâu cả, con cũng lo lo, lần
đầu tiên xuất viện đi làm, không kinh
nghiệm kiếm việc đâu có dễ dì à.
Dì Tư trìu mến vuốt tóc Ngọc Lan:
- Con sẽ ở đây mãi mãi, tại họ cư xử
không đàng hoàng, ăn nói không êm tai,
dì đây cũng không chịu nổi nữa là cậu
Kiệt.
Giòng tư tưởng dồi dào, Kiệt say sưa nói
không ngừng và Ngọc Lan cũng không chậm
trễ nhanh nhẹn ghi nốt. Một người nói,
một người viết, chăm chú hăng say, bỗng
như chợt nhớ ra điều gì, Kiệt ngưng
ngang:
- Xin lỗi nghe cô Ngọc Lan, tôi thật vô
ý, từ nẫy tôi nói nhanh quá, cô theo kịp
không hả cô?
Ngọc Lan cảm kích:
- Dạ được thưa ông.
Kiệt hỏi:
- Bây giờ là mấy giờ rồi cô nhỉ?
Nhìn đồng hồ, Ngọc Lan thốt kêu:
- Ồ, đã bẩy giờ sáng rồi.
Kiệt ngạc nhiên:
- Đã bẩy giờ, chà thế ra chúng mình ngồi
làm việc suốt đêm rồi cơ à. Kiệt ân cần,
cô có mệt không cô Ngọc Lan?
- Dạ không ạ.
Đứng lên đi về cửa sổ, Ngọc Lan kéo màn
cửa, ánh nắng ùa vào ngập tràn khắp
phòng, Ngọc Lan reo lên:
- Ồ, nắng đẹp...
Chợt nhớ ra sự vô ý thức của mình, Ngọc
Lan chữa:
- Dạ không biết ông muốn dùng điểm tâm
chưa ạ?
Kiệt đứng lên vuôn vai cho đỡ mỏi, đưa
tay rờ rờ về phía trước mặt:
- Cô có thể giúp tôi đi ra ngoài vườn để
hưởng không khí ban mai trong lành, vừa
nói xong, lấy tay đập lên trán, chàng
thở dài, cái cảnh ngày cũng như đêm của
tôi, rõ chán, thôi cô đi nghỉ đi, cám ơn
cô nhiều.
Ngọc Lan ái ngại:
- Xin ông đừng dậy vậy, đó là bổn phận
của em mà, trước khi nhận việc em đã
chấp nhận rồi thôi sao, thú thật là em
rất thích công việc này, sở dĩ em phải
nói rõ để ông hiểu em thêm đó ạ.
Cầm tay Kiệt, Ngọc Lan pha trò:
- Bây giờ xin mời ông, chúng ta khởi
hành lên đường đi du ngoạn.
Sáng tinh sương, không khí còn tươi mát,
chim hót líu lo, Ngọc Lan thấy trong
người khỏe khoắn, nói cười luôn miệng,
Kiệt cũng gật gù, đầu lúc nghiêng phải
lúc nghiêng trái nghe ngóng theo lời
Ngọc Lan.
- Có phải đến gần cây hoa Ngọc Lan rồi
hả cô, tôi ngửi thấy mùi thơm.
Ngọc Lan ngắt một đoá hoa đặt vào tay
Kiệt:
- Dạ, thân cây to ơi là to, đầy nụ đầy
hoa, ông mỏi chân chưa, có ghế đá đặt
dưới gốc cây, ông có muốn ngồi nghỉ
không?
- Tùy cô quyết định đi nhé.
Dìu Kiệt ngồi xuống, thấy có con kiến bò
trên áo chàng, Ngọc Lan lấy tay phẩy nhẹ
cho rớt xuống đất, Kiệt cảm động:
- Cảm ơn.
*
Tiếng cãi cọ văng vẳng vọng lại, làm
Ngọc Lan tỉnh giấc, lắng tai nghe, Ngọc
Lan nhận ra giọng Kiệt, ôn tồn chậm rãi,
trong khi người con gái, lớn tiếng giận
dữ, vì hơi xa nên không nghe rõ lời đối
thoại, khoảng vài phút sau, Ngọc Lan
nghe tiếng gót giầy dằn mạnh trên nền
gạch, và tiếng cửa đóng mạnh, tiếng máy
xe hơi nổ... trằn trọc mãi, Ngọc Lan mới
ngủ lại... Ánh nắng chiếu vào mặt, Ngọc
Lan hốt hoảng ngồi dậy, nhìn đồng hồ,
chết chưa 11 giờ, sửa soạn thật nhanh,
Ngọc Lan ra khỏi phòng, vừa vặn dì Tư
đang đi tới.
- Chào dì, xin lỗi con dậy trễ quá, chắc
ông Kiệt đang chờ con.
Dì Tư lắc đầu:
- Đâu phải chỉ có mình con, dì cũng thế,
cậu Kiệt đã rời nhà từ sáng sớm, đêm hôm
ồn ào vỡ làng vỡ xóm như thế ai mà nhắm
mắt cho nổi chứ.
Gật đầu xác nhận với dì Tư, Ngọc Lan
lặng thinh không hỏi thêm gì nữa. Thương
tính tình kín đáo của Ngọc Lan, dì Tư kể
rõ cho nàng nghe:
- Con biết không, cái cô gây gổ tối qua,
tên là Thúy, hôn thê của cậu Kiệt đó,
đáng nhẽ họ đã làm đám cưới, nhưng khi
cậu Kiệt bị mù và bên nhà gái đòi dời
ngày, từ ngày cậu Kiệt về đây dưỡng bệnh,
đây là lần thứ hai cô ta tới thăm, lần
này cũng như lần trước, đến, đi, như cơn
gió lốc, không một lời han hỏi, không
một chút quà cáp, chỉ mang phiền phức
bực mình cho cậu Kiệt, gia đình nhà đó
giầu nhưng gia đình nhà này còn hơn một
bực nên mới còn dây dưa tới bây giờ chứ
không thì đã cao chạy xa bay rồi con à.
*
- Ngọc Lan, em có thể đọc lại cho anh
nghe đoạn vừa chép không?
Mải sắp thứ tự mấy tờ giấy, Ngọc Lan
không nghe Kiệt đổi cách xưng hô, lật
từng trang, Ngọc Lan đọc chậm chậm,
không thấy nàng tiếp tục, Kiệt hỏi:
- Trang cuối cùng rồi hả Ngọc Lan?
- Dạ thưa ông tôi đang soạn ạ.
-
Ngọc Lan à, từ nay gọi là Kiệt hay là
anh thôi nhé, lấy tay rờ lên mặt, Kiệt
dí dỏm, từ dạo bị mù tới giờ không thấy
hình bóng mình nữa, không hiểu có già đi
đến nỗi Ngọc Lan không chịu chấp nhận
lời yêu cầu này hay không, nếu đồng ý
thì xin... Kiệt dơ tay... chờ... làn da
mềm mại... Kiệt bồi hồi cảm xúc, nắm lấy,
vuốt nhè nhẹ từng ngón tay thon.
*
Đặt túi sách xuống cho đỡ mỏi, Ngọc Lan
đứng chờ cửa mở, hai tuần đi vắng mà sao
tưởng như đã lâu lắm, thật vạn bất đắc
dĩ Ngọc Lan mới phải xin Kiệt nghỉ để
trở về cô nhi viện, sư cô viện trưởng
đau nặng, và Ngọc Lan muốn săn sóc bà
lúc yếu đau cho trọn tình trọn nghĩa, tạ
Ơn Trời Phật, gần ngày hết phép thì sư
cô đã bình phục chỉ còn cần dưỡng sức
cho khỏe thôi, Ngọc Lan cũng yên lòng ra
đi.
- Nghĩ gì mà ngẩn ngơ vậy hả Ngọc Lan?
Ngọc Lan mừng rỡ ôm dì Tư:
- Thưa dì, con nhớ dì quá dì à.
Ôm vai Ngọc Lan, dì Tư ân cần:
Dì cũng thế, đi đường có mệt không
con?
Dạ thưa không, con cũng sốt ruột chỉ
mong trở về vì sợ chậm trễ chuyện viết
lách của anh Kiệt, để con vào gặp anh ấy.
Cậu Kiệt mới đi chơi xa, lần này chắc
hơi lâu, có thể là một tháng mà cũng có
thể lâu hơn không chừng.
Nghe dì Tư nói, Ngọc Lan cảm thấy buồn
buồn, thiếu vắng...
Ngọc Lan lo sắp xếp những tờ bản thảo,
đọc, xóa, sửa chỗ sai thêm chỗ thiếu,
làm việc không ngừng cốt để thời gian
trôi nhanh, mau chóng gặp lại...
- Ngọc Lan à, em có tin tướng số không?
- Tại sao anh hỏi vậy, bộ anh biết coi
hay sao?
- Biết chứ, đưa tay đây anh coi cho.
Ngọc Lan rao trước:
- Anh đừng có lại nói, cô đà có mẹ có
cha, mẹ cô đàn bà, cha cô đàn ông, số cô
rồi sẽ có chồng, sòn sòn năm một, sinh
liền mười con, đấy à nhe.
Kiệt la:
- Ê, bậy bạ nào, nói có sách, mách có
chứng chứ bộ, chưa cần xem bàn tay bây
giờ hãy nói sơ về sắc diện trước, trông
em tươi mát, da trắng hồng hào thì số
phải tươi tốt...
Vừa nghe Kiệt, Ngọc Lan cãi liền:
Sai, sai bét rồi ông thày bói ơi, số
em...
Kiệt dơ tay:
Anh hiểu em định nói gì, lúc nhỏ đã
qua rồi không kể nữa, bây giờ anh bảo
đảm, hậu vận, em sẽ sung sướng, an nhàn,
giầu có, thày đã đoán song tin hay không
cô nương phải chờ tương lai mới biết
được chứ, Kiệt đòi, trả công cho anh đi,
đừng có ăn gian chơi quịt à.
Ngọc Lan phản đối:
Đâu được, tuy rằng trước khi xem anh
có giao hẹn trả công, nhưng có nói là
bao giờ đâu, Lan cười hì hì, vậy chịu
khó chờ, hậu vận, tương lai, nếu đúng em
sẽ trả cho.
Thấy Ngọc Lan cãi trây, Kiệt than:
Mình rõ ngốc, lớn đầu mà dại, thì đành
chờ vậy chứ sao nữa, này Ngọc Lan, em
trông tướng anh thế nào?
Ngắm Kiệt một hồi, Ngọc Lan lắc:
Chịu thua, em đâu có biết ba cái tướng
số mà đoán được.
Vội nắm thời cơ, Kiệt giao hẹn:
Nếu anh nói ra thì lần này anh đòi gì
em cũng phải chịu à nghe.
Biết tính Ngọc Lan, Kiệt cứ dùng dằng
kéo dài thì giờ, vừa sốt ruột, vừa tò mò,
quả nhiên Ngọc Lan trúng kế.
Được, em hứa.
Chắc lép, Kiệt dơ ngón tay:
Móc tay cái đã.
Ngọc Lan phì cười thấy Kiệt chơi trò con
nít, nhưng nàng cũng làm theo.
Rồi đó, nói đi ông ơi!
Thày bói nói anh có tướng sơ-vơ.
Ngọc Lan ngơ ngác:
Sơ-vơ là cái gì cơ, em không hiểu.
Thì là sợ vợ tức là sợ em chớ còn gì
nữa, đắc ý chàng gật gù, đúng quá không
trật một ly ông cụ nào, em chả đang bắt
nạt anh là gì.
Thấy Kiệt than thân trách phận, Ngọc Lan
mềm lòng:
Anh, em nói cái này cho nghe.
Theo đà tay Ngọc Lan kéo, Kiệt cúi xuống,
một nụ hôn bất ngờ, ngọt ngào, trong
tiếng thì thầm:
Thương anh.
Kiệt tham lam dừng lại thật lâu... thật
lâu... làn môi mịn màng, mềm ấm. Áp má
bên bờ vai Kiệt, Ngọc Lan ca nho nhỏ:
em yêu nhất đôi vai chàng
em yêu dáng hiên ngang
em yêu lúc anh tươi cười
khẽ nói yêu em rồi
(V.P)
*
- Ngọc Lan... Ngọc Lan...
Một thoáng ngơ ngác, Ngọc Lan bàng hoàng...
mộng và thật... tỉnh hồn, mặt ánh sắc
thẹn lo Kiệt nhìn thấu tim mình, xấu hổ
chết.
- Anh vào lúc nào em không nghe, anh về
bao giờ em không hay, anh đứng đây lâu
mau rồi.
Vẻ lúng túng mất tự nhiên thêm nữa hai
má Ngọc Lan đỏ ửng, Kiệt có chút ngạc
nhiên:
- Từ từ nào, những gì em muốn biết, anh
trả lời sau, bây giờ anh có một thắc mắc
muốn hỏi em, Kiệt đổi giọng nghiêm nghị,
anh đã dặn rõ ràng dì Tư, khi anh vắng
nhà cho em được dưỡng sức, muốn đi đâu
thì đi, tại sao không nghe lời, cô phụ
tá thân yêu của tôi!
Nhăn nhó Ngọc Lan phân trần:
- Cám ơn anh đã nghĩ tốt cho em, nhưng
ăn không ngồi rồi, em chịu không nổi, vả
lại em muốn lợi dụng thì giờ rảnh rỗi
sửa soạn sẵn những bài đã đánh xong cho
có thứ tự, em đọc...
Kiệt xua xua tay:
- Khoan đã, để anh giải đáp những thắc
mắc của em đã.
Nhớ lại thái độ vừa qua của mình, Ngọc
Lan ngại ngùng:
- Dạ thôi khỏi...
Kiệt không chịu:
- Em đổi ý anh vẫn nói, anh chỉ mới vào
thôi, anh có gõ cửa nhưng em không nghe,
anh cũng chỉ vừa về tới và muốn gập em
liền, anh có một yêu cầu, mong em chấp
nhận, Kiệt ngưng lại ra vẻ quan trọng để
trêu Ngọc Lan, công tác đặc biệt, thứ
nhất em phải ăn cho no bụng, dì Tư cho
anh biết, từ khi anh vắng mặt, em ăn
uống thất thường, bữa có bữa không, thứ
hai, đi ngủ một giấc để lấy lại tinh
thần, chuyện gì cũng để ngày mai, mệnh
lệnh đấy nghe.
- *
- Kể từ phút này, tôi từ hôn với anh,
anh chỉ là một thằng mù, sống cũng như
chết có gì để tôi ham, giầu có, đẹp như
tôi thiếu gì kẻ cầu cạnh qụy lụy muốn
lấy tôi.
Vừa đi tới đầu hành lang, Ngọc Lan vội
dừng chân để quay trở lại, nhưng cửa
chợt mở, muốn tránh sợ bị hiểu nhầm là
nghe lén, Ngọc Lan vội nép vào sau cái
cột lớn. Mặc những lời nói nặng, sỉ nhục,
tiếng Kiệt vẫn điềm đạm:
- Tùy Thúy và gia đình, muốn quyết định
sao cũng được.
- Chả trách ai được, tôi đã cho anh một
thời gian khá dài để chữa lành mắt nhưng
tới nay đâu vẫn hoàn đó, một người tàn
phế, làm sao xứng với tôi, thôi xin chào.
Nhìn người con gái vừa bước ra, Ngọc Lan
thầm khen, đẹp lại nhà giầu, hèn chi
kiêu căng, đáng tiếc, họ thật xứng đôi.
*
- Ngọc Lan à, trong vườn chắc hoa nở
nhiều, anh ngửi mùi thơm quá?
- Dạ vô số kể, em thích nhất bụi hoa
hồng, mầu trắng tượng trưng cho sự tinh
khiết.
- Thật à, sao chúng ta giống ý nhau thế,
lúc anh trồng nó còn thấp tịt, Kiệt tâm
sự, từ lúc chẳng nhìn thấy, anh cảm như
mất tất cả, anh có cái thú ra vườn ngồi
chơi, tuy có vợ chồng dì Tư nhưng tuổi
tác chênh lệch nên chuyện trò không hợp,
từ ngày có em, anh thấy vui và thoải mái
hơn, cám ơn em, dì Tư lúc nào cũng khen
em.
Ngọc Lan đùa:
- Còn anh?
- Anh à, anh thì luôn luôn tạ Ơn Trời
Phật đã thương cảnh không thấy ánh sáng
của anh cho nên bù đắp dẫn dắt tới cho
anh một người con gái dịu dàng hiền từ,
anh toại nguyện và thỏa mãn đầy đủ không
dám cầu xin gì nữa.
Ngọc Lan nhũn nhặn:
- Cám ơn anh, khi còn ở cô nhi viện, em
chỉ có các ni sư là người thân quý, nay
lại có thêm dì dượng Tư...
Chỉ vào mình, Kiệt phần bì:
- Thế còn anh?
Ngọc Lan tinh nghịch:
- Ba người đó em kính thương như những
bậc sinh thành, còn anh, anh có muốn...
Hiểu liền là bị Ngọc Lan trêu, Kiệt nói
nhanh:
- Không, không, anh xin xếp hạng ngang
hàng với Ngọc Lan thôi.
- *
Tin nhà văn nổi tiếng Vũ Kiệt đã chữa
lành mắt, không biết bao nhiêu thư từ,
điện tín, quà tặng của những độc giả mến
mộ gửi tới chúc mừng. Tiệc tùng liên
miên, như ngày hôm nay, khách khứa đến
đầy nhà, Kiệt mới về tới, chỉ nội bắt
tay nói vài câu xã giao cũng đủ mỏi
miệng, mỏi tay, địa vị chủ nhà, Kiệt
lịch thiệp đi chào hỏi hết tất cả mọi
người.
- Chào anh Kiệt, mừng anh.
Quay người lại, Kiệt nhíu mày, tại sao
cô ta ở đây, chàng lạnh nhạt:
- Cô Thúy, không ngờ cô đến, xin lỗi có
khách tới, tôi phải ra tiếp.
Những bạn thân của Kiệt sau khi nghe
Thúy tuyên bố cắt đứt liên hệ với Kiệt,
lại thấy cô ta ăn chơi phóng túng, đi
hết người trai này tới người trai khác,
bạn bè thân sơ đều khinh khi xa lánh,
ngày hôm nay thấy Thúy cũng có mặt, họ
đều ngạc nhiên. Có người hỏi chơi:
- Thế nào chị Thúy, anh Kiệt đã bình
phục, chuyện hai người có tính lại không?
Thúy tự tin lạc quan:
- Đương nhiên, một ngày rất gần, các anh
các chị sẽ nhận được thiệp hồng.
Có người tò mò:
- Xin lỗi, Thúy đã xa anh Kiệt cả năm
nay, thế từ khi anh ấy sáng mắt, Thúy có
gặp lại và bàn về vấn đề này lần nào
chưa.
Thúy nhún vai tự kiêu:
- Tự Thúy quyết định, anh Kiệt lúc nào
chả nghe theo, vả lại chị xem, có ai
xứng đáng với anh ấy hơn Thúy chứ hả.
Không chịu nổi cái vẻ mặt phách lối hợm
hĩnh của Thúy, một cô làm bộ hỏi:
- Chị cũng nhận thiệp mời giống như
chúng tôi?
Thúy cười khỉnh:
- Tôi tự đến đâu cần gì phải chờ ai mời.
- *
Sau khi cha mẹ Kiệt nói vào lời cám ơn
khách, trao máy cho chàng.
- Những tháng bị mù là quãng thời gian
tăm tối nhất trong đời tôi, sống trong
tuyệt vọng, cuộc đời tôi, tôi nghĩ không
còn nữa, nhưng may mắn thay ánh sáng đã
trở lại với tôi. Ánh sáng có lại ngày
hôm nay, lẽ dĩ nhiên là nhờ ở khoa học
tân tiến, nhờ quý vị bác sĩ giỏi, tận
tâm, nhưng, chỉ có những thứ đó chưa đủ
để giúp cho tôi đủ nghị lực để vượt qua
những ngày tháng buồn thảm, nếu không có
cha mẹ tôi, dì dượng Tư, và người sau
cùng mà tôi muốn nói...
Ai nấy đều nhìn theo hướng tay của Kiệt.
Thúy và cha mẹ cô thấy ai cũng nhìn về
phía mình nên ba người cười tươi, và
Thúy như sửa soạn định tiến ra...
- Ngọc Lan, phải, chính Ngọc Lan là
người mà tôi muốn giới thiệu cùng quý vị,
xin mời Ngọc Lan.
Lúc đó mọi người mới phát hiện, cô gái
đứng khuất trong góc nhà, trong bộ áo
lụa ngà, không phấn son trang điểm, tóc
dài đen mướt, thanh cao trang nhã, cô
cúi chào khi đi ngang, cử chỉ lễ độ, nhu
mì của cô khiến tất cả khách hiện diện
cảm mến.
- Nhờ có Ngọc Lan giúp đỡ, an ủi, săn
sóc, nâng đỡ, nên tinh thần tôi mới phấn
chấn, yêu đời và vững lòng tin chờ ngày...
Nắm tay Ngọc Lan, Kiệt xúc động, một lời
nói cám ơn, anh nghĩ chẳng đủ nghĩa,
bông hồng bạch này tặng em cũng chỉ là
tượng trưng, chỉ mong em hiểu tấm lòng
cảm kích của anh.
Kiệt vừa dứt lời, tiếng vỗ tay vang dội.
Thúy tức tối:
- Chỉ có anh ngu mới khen ngợi một con
bé nghèo nàn mồ côi mồ cút, cần gì phải
cám ơn, có tiền thì mướn bao nhiêu đứa
hầu chả được chứ. Người anh phải cám ơn
là tôi đây này, tôi chả nói với anh, bây
giờ anh đã khỏi, tôi với anh nối lại
tình xưa sao, thế là tôi đã cho anh
nhiều đặc ân lắm rồi, sao không hiểu hả.
Không khí đang yên lặng, tự nhiên ồn ào
vì những tiếng xì xào bất bình cử chỉ
lời nói vô lễ của Thúy. Làm ngơ không
nghe, Kiệt nói với cha mẹ:
- Con xin phép được bầy tỏ một nguyện
ước rất quan trọng cho cuộc đời của con,
trước ba mẹ và quý vị hiện diện trong
buổi lễ này.
Móc trong túi lấy ra một cái hộp nhung
đỏ hình trái tim, đứng đối diện với Ngọc
Lan, Kiệt trang trọng, xin em hãy nhận
chiếc nhẫn này cũng như chấp nhận lời
cầu hôn của anh.
Ngọc Lan bình tĩnh phân tích:
- Thưa anh, em rất cảm động và cám ơn
anh đã yêu mến em, nhưng cô Thúy nói
đúng, thân phận của em thật không xứng
với anh đâu.
Thúy cướp lời:
- Đúng thế, biết thân biết phận là khôn,
ăn mày mà đòi xôi gấc, nhìn Kiệt, Thúy
tự đắc, anh nghe rõ chưa.
Kiệt tức giận vừa định gọi người nhà
đuổi cô ta thì có tiếng người nói to:
- Tôi phản đối.
Một người đàn ông đứng tuổi, tay xách
cặp, từ cuối phòng bước nhanh lên:
- Ai dám nói Ngọc Lan nghèo nàn, cô nhi,
trái lại, cô là con gái thất lạc của nhà
tỷ phú... tôi là bạn thân của cha mẹ cô,
được sự ủy thác để tìm kiếm.
Thúy bĩu môi:
- Chuyện ông kể hay thật, nhưng có gì
làm bằng chứng.
Nhìn về phía sau, ông dơ tay:
- Xin mời sư cô viện trưởng.
Một bà cụ trong bộ áo nhà tu, chuỗi
tràng hạt trên cổ, hai tay chắp trước
ngực, đi lên:
- A di đà Phật, đó là sự thật, giấy tờ
hình ảnh, tôi đã trao hết cho luật sư,
sư cô thương mến nắm tay Ngọc Lan, ta
mừng cho con sắp gặp được cha mẹ, đoàn
tụ gia đình.
Ngọc Lan ôm sư cô khóc òa. Tay vẫn cầm
hộp nhẫn, mắt Kiệt nhìn sư cô tỏ ý khẩn
cầu người giúp đỡ. Lau nước mắt cho Ngọc
Lan, sư cô khuyên nhủ:
- Nín đi con, ta rất vui mừng thấy con
đã trưởng thành, ngày hôm nay, chứng
nhân là quý vị quan khách đông đảo, ta
và luật sư đây, thay mặt họ nhà gái,
đứng chủ lễ Đính Hôn cho: Ngọc Lan và Vũ
Kiệt.
Ánh mắt, nụ cười sáng ngời say đắm, Vũ
Kiệt âu yếm đeo chiếc nhẫn vào ngón tay
thon nhỏ của Ngọc Lan... và hai chữ...
- Thương em.
|
|