|
Đào
Tiềm một hiền sĩ đời Tấn nói rằng: “Đạt
nhãn tiền bất khả ngôn mệnh” nghĩa là
với người đã giác ngộ không nên nói
chuyện số mệnh.
Lã
Tài đời Đường cũng viết rằng: “Người phú
quý đất Nam Dương, hai mươi tám tướng,
không lẽ người nào cũng được cung lục
hợp. Quân bị chôn ở đất Tràng Bình, bốn
chục vạn người không hẳn người nào cũng
bị hạn tam hình”.
Thật vậy! Nếu Khoa Tử Vi Đẩu Số chỉ dựa
vào năm, tháng, ngày, giờ và các vị tinh
tú để quyết đoán định Mệnh của một đời
người, tất sẽ không tránh khỏi nhiều
khuyết điểm nếu không muốn nói rằng sai
lầm.
Sách có câu: “Nhân định thắng thiện”,
“Đức năng thắng số” nghĩa là người định
có thể thắng được trời và phúc đức có
thể thắng được số Mệnh.
Nếu thế, thử hỏi rằng, tài giỏi như Gia
Cát Lượng Sao vẫn không xoay được mệnh
trời, đã biết thiên hạ sẽ chia ba nhưng
vẫn Lục Xuất Kỳ Sơn để rồi cam thất bạị
Đức độ như Khổng Phu Tử mà đương thời
không người dùng đến, phải bị khốn ở đất
Trần Sát và người đời bảo rằng: “Lơ láo
như chó mất chủ”.
Hẳn ta phải công nhận rằng mỗi cá nhân
là một định mệnh và trong định mệnh đã
ngầm có cái Nhân Quả Luân Hồị Tuy nhiên
“Nhân” không thể từ mình sinh ra “Quả”
được mà cần phải có “Duyên” trợ lực.
Chẳng hạn một hạt dưa (Nhân) phải có đất,
hơi ẩm, ánh sáng mặt trời, phân bón (Duyên)
để mọc thành cây và sinh trái (Quả).
Nhưng nếu gặp “Duyên” xấu, tức hoàn cảnh
ngoại tại không thích hợp, thời cái
“Nhân” kia phải hư thối, mục nát.
Thành thử, cùng một “Nhân” mà khác
“Duyên” tất không sinh ra “Quả” giống
nhau, ngược lại cùng một “Duyên” mà khác
“Nhân” thời cũng chẳng sinh cùng một
loại “Quả”.
Vì
thế, con người cũng là một sinh vật, tất
không thể không chịu chung một định luật
“Nhân, Quả” ấy!
Nếu hai mươi tám tướng ở đất Nam Dương,
đều được phú quý tất họ khác “Nhân”
nhưng cùng chung một “Duyên” tốt. Bốn
mươi vạn quân bị chôn ở đất Tràng Bình
tuy cũng khác “Nhân”, nhưng hẳn cùng một
“Duyên” xấu.
Vậy ta đừng vội kết luận rằng Khoa Tử Vi
Đẩu Số là huyền hoặc nếu đã chấp nhận
mỗi “Định Mệnh” là một “Nhân” sẽ tùy
thuộc vào “Duyên” mà phát triển nếu cái
“Duyên” ấy tạm gọi là “Âm Đức”, thời
khoa Tử Vi đã hơn một lần chứng minh sự
ứng nghiệm.
Hơn nữa, triết lý của người xưa không
đòi hỏi ở sự tuyệt đối mà là đạo “Trung
Dung” thì khoa học ấy tự nó cũng nói lên
một phần nào giá trị.
Cho nên, khi Hán Cao Tổ Lưu Bang gồm
thâu thiên hạ, một ngày kia đi tuần du
gặp một lão nhà quê hỏi rằng:
– Muôn tâu bệ hạ, kẻ hạ thần có một điều
kính xin bệ hạ chỉ giáo! Cũng sinh một
năm, một ngày, một giờ mà sao bệ hạ là
bậc Đế Vương, thống nhất thiên hạ, khiếp
phục chư hầu mà hạ thần chỉ là một kẻ
ngu dân ở nơi cô lâu này!
Hán Cao Tổ nghe nói lấy làm lạ, ngẫm
nghĩ và hỏi rằng :
– Vậy hiện nay nhà ngươi làm nghề gì ?
– Muôn tâu thánh thượng hạ thần làm nghề
nuôi ong và hiện có chín tổ ong đang kéo
mật.
Lưu Bang mới vỗ tay cười ha hả mà rằng :
– Nếu thế thì nhà ngươi còn sung sướng
hơn ta nhiều. Ta chỉ làm vua có một nước
Trung Hoa mà vẫn chưa yên, ngoài lo chế
ngự Chư Hầu, trong lo bầy tôi làm phản.
Nhà ngươi làm vua chín nước, loài ong
cũng có quân, thần, phụ tử chẳng khác
loài người, lại không phản phúc. Tất
ngươi diễm phúc hơn ta còn than nỗi gì!
Chúng tôi xin mượn giai thoại trên để
kết thúc và giải tỏa một phần nào mọi
thắc mắc, những băn khoăn, cùng ẩn ức
bất mãn của mỗi người trong chúng ta, về
khoa Tử Vi Đẩu Số, nói đúng hơn là Tương
Lai Định Mệnh.
Saigon Xuân Giáp Dần - 1974
Theo Thái Vân Thình - Tử vi đẩu số phú
giải
|