|
Người
xưa
có
câu:
"Giàu
ba
mươi
tuổi
chớ
mừng,
khó
ba
mươi
tuổi
em
đừng
vội
lo;"
trong
khi
Khổng
Tử
thu
thập:
"Tam
thập
nhi
lập."
Ba
mươi
tuổi
đã
nhi
lập
mà
cuộc
đời
còn
bấp
bênh
chưa
biết
tương
lai
sẽ
thế
nào
hỏi
sao
không
e
ngạị
Qua
kinh
nghiệm
sống,
con
người
nhận
thấy
không
phải
cứ
cố
gắng
mà
đạt
được
điều
mình
muốn.
Cuộc
đời
thăng
trầm
nhiều
khi
dồn
con
người
vào
cảnh
bó
tay
bó
chân
không
phương
xoay
xở
khiến
phải
tin
rằng
còn
một
lẽ
nào
đó
ảnh
hưởng
đến
thực
tại
tạm
gọi
là
vận
số.
Nói
là
vận
số
vì
mình
không
hiểu
được
nguyên
nhân
tại
saọ
Có
những
người
học
hành
không
ra
gì
mà
cuộc
đời
làm
ăn
giầu
có;
lại
những
người
trông
vẻ
bên
ngoài
tầm
thường
giữ
uy
quyền
muôn
mặt
...
Lẽ
thường
tình:
"Giàu
đâu
đến
kẻ
ngủ
trưa
..."
thế
mà
chỉ
những
người
giầu
không
phải
lo
lắng
bon
chen
với
vật
chất
mới
có
thể
ngủ
muộn;
hoặc
câu
khác:
"Những
người
đói
rách
tả
tơi,
của
Trời
chớ
phụ
đừng
ăn
chơi
quá
nhiều,"
lại
nghịch
thường
với
thực
tế.
Chỉ
những
kẻ
nhiều
của
ăn
không
hết
mới
phụ
của
chứ
đói
rách
làm
chi
có
của
mà
phụ.
Câu
"Buôn
tàu
bán
bè
không
bằng
ăn
dè
hà
tiện"
một
phần
nào
đó
khuyên
mọi
người
nên
tiết
kiệm
lúc
có
để
lo
cho
lúc
chẳng
may,
đừng
vung
tay
quá
trán,
chứ
nếu
vừa
buôn
tàu
bán
bè
vừa
ăn
dè
hà
tiện
thì
phải
có
hơn
chứ
không
thể
nào
nói
đến
không
bằng.
Tuy
nhiên,
nếu
cho
rằng
đời
người
đã
được
phận
số
định
sẵn
làm
sao
"Có
chí
thì
nên,"
và
phải
chăng
tin
vào
phận
số
chỉ
làm
hao
mòn
tinh
thần
tiến
thủ?
Xét
về
phương
diện
tâm
tính
đôi
khi
có
những
câu
thật
khó
mà
hiểụ
Chẳng
hạn:
"Những
người
lúa
đụn
tiền
kho,
ruột
bằng
sợi
chỉ
miệng
to
bằng
trờị"
Nếu
nghĩ
ngược
lại,
những
người
nghèo
nàn,
lòng
rộng
rãi
lấy
gì
mà
cho,
và
có
rộng
rãi
thì
cũng
chỉ
giới
hạn
trong
cảnh
nghèo
của
mình.
Hơn
nữa,
thực
tế
cho
thấy,
chỉ
những
người
giầu
có
mới
giúp
được
những
người
nghèo
vì
người
đã
nghèo
thì
chẳng
có
nên
dù
lòng
muốn
nhưng
cái
khó
nó
bó
cái
khôn,
cái
nghèo
không
cho
phép
bởi
chính
mình
chưa
lo
nổi
cho
mình
làm
sao
có
thể
giúp
ngườị
Lấy
gì
để
minh
chứng
"Người
xấu
duyên
lặn
vào
trong,
bao
nhiêu
người
đẹp
duyên
bong
ra
ngoàỉ"
Và
làm
sao
để
thử
nghiệm
"Chớ
thấy
áo
rách
mà
cười,
những
giống
gà
nòi
lông
nó
lơ
thơ?"
Tuy
nhiên
có
những
nhận
xét
về
tướng
diện
con
người
nơi
Tục
Ngữ,
Ca
Dao
dựa
trên
những
gì
nhìn
thấy
theo
vẻ
bên
ngoài
vì "Khôn
ngoan
hiện
ra
mặt,
què
quặt
hiện
chân
taỵ"
Những
nhận
xét
tướng
diện
dựa
trên
kinh
nghiệm
chỉ
được
phần
nào
áp
dụng
cho
bản
thân,
và
đồng
thời
được
lồng
trong
khung
cảnh
kinh
tế
xã
hội
Việt
qua
nhiều
thế
hệ.
Dĩ
nhiên,
mặc
dầu
nói
tổng
quan
về
tướng
diện
nhưng
không
được
coi
là
những
định
luật
bất
di
dịch
mà
bao
gồm
nhiều
luật
trừ;
lý
do
dễ
hiểu,
tướng
diện
bị
ảnh
hưởng
bởi
cái
nhìn
bề
ngoài
trong
khi
con
người
còn
có
ẩn
tướng
mà
đã
là
ẩn
tướng
ai
có
thể
nhìn
thấy
ngoại
trừ
chính
người
mang
nó
nhận
ra
hay
không.
Hơn
nữa
sự
ảnh
hưởng
nơi
người
cha
cũng
góp
phần
vào
số
người
con
theo
tướng
học
vì
cũng
người
đàn
bà
có
số
sinh
con
làm
tướng
nhưng
gặp
ông
chồng
sống
thất
đức,
phá
tướng,
sẽ
sinh
con
tướng
cướp.
Đàng
nào
cũng
là
tướng
nhưng
quí
tướng
và
phá
tướng
chắc
chắn
không
thể
giống
nhaụ
Coi
tướng
diện
không
phải
là
coi
số
hay
coi
bóị
Coi
bói
toán,
vận
số
tùy
thuộc
vào
những
điều
người
ta
không
thể
kiểm
chứng
và
số
mạng
con
người
nào
ai
giống
ai
nên
làm
sao
đúng
theo
như
những
quy
luật
cứng
ngắc
bất
di
dịch
của
lá
số,
của
lời
giải
đoán
...
Thế
nên
chẳng
lạ
gì:
"Tử
vi
xem
số
cho
người,
số
mình
thì
để
cho
ruồi
nó
bâụ"
Tướng
diện
qua
kinh
nghiệm
thấy
sao
nói
lên
vậy:
"Nhân
hiền
tại
mạo,
trắng
gạo
ngon
cơm"
chứ
không
phải
rập
theo
những
kinh
nghiệm
vô
căn
cứ
không
hiểu
lý
do
tại
sao;
chẳng
hạn:
"Hà
tiện
mới
có,
bẩn
như
chó
mới
giầụ"
Đã
giầu
có
tại
sao
lại
bẩn
như
chó
...
Có
lẽ
người
giàu
hiểu
rõ
hơn
về
phương
diện
nào
câu
tục
ngữ
này
muốn
ám
chỉ.
Tướng
diện
được
diễn
tả
qua
Tục
Ngữ,
Ca
Dao
chỉ
nói
lên
phần
nào
cá
tính,
tâm
tính
con
người
được
thể
hiện
qua
diện
mạo
bên
ngoài
và
kinh
nghiệm
truyền
lại
bằng
những
câu
nói
ngắn
gọn
hoặc
thêm
phần
sắp
xếp
cho
có
vần
điệụ
Phần
diện
mạo
dựa
trên
cách
đi
đứng,
ăn
nói
tóc
tai:
"Cái
răng
cái
tóc
là
gốc
con
người,"
hoặc
dáng
dấp,
hình
thái
kèm
theo
lối
so
sánh:
"Cây
khô
không
lộc,
người
độc
không
con."
Tuy
nhiên,
sự
suy
diễn,
giải
nghĩa
tướng
diện
nơi
Tục
Ngữ,Ca
Dao
thật
ra
không
theo
nghĩa
đen
mà
thường
tùy
thuộc
vào
lối
ám
chỉ,
nghĩa
bóng.
Coi
tướng
diện
không
phải
là
tin
nhảm,
dị
đoan
"Thừa
tiền
thì
đem
mà
cho,
đừng
đi
coi
bói
thêm
lo
vào
mình."
Thực
ra
cũng
có
những
kinh
nghiệm
không
hiểu
tại
sao,
có
lẽ
vô
tình
trùng
hợp
chẳng
hạn
"Thứ
nhất
đom
đóm
vô
nhà,
thứ
nhì
chuột
rúc,
thứ
ba
bông
đèn;"
hoặc
"Mèo
vào
nhà
thì
khó,
chó
vào
nhà
thì
sang."
Đôi
khi
có
những
điều
dị
đoan
đến
độ
phi
lý:
"Đi
ra
gặp
đàn
bà
thà
trở
vô
nhà
mà
ngủ,"
hay
"Vợ
chồng
một
tuổi,
nằm
duỗi
mà
ăn."
Lý
do
coi
tướng
diện
vì
ít
nhất
một
phần
nào
tư
cách
con
người
được
thể
hiện
qua
phong
thái,
hình
dáng
là
những
nét
bề
ngoài
mọi
người
có
thể
nhìn
thấy
bởi
ai
chẳng
muốn:
"Chọn
mặt
gửi
lời,
chọn
người
gửi
của"
mặc
dầu
có
những
trường
hợp
"Xem
tướng
ngó
dạng
anh
hào,
suy
ra
nết
ở
khác
nào
tiểu
nhị"
Thực
tâm
nhận
xét,
coi
tướng
diện
cho
người
khác,
ai
cũng
đều
gặp
kinh
nghiệm
90
phần
trăm
sai
lầm,
còn
lại
những
trường
hợp
vô
tình
may
mắn
bởi
có
những
ẩn
tướng
hoặc
nét
phá
hay
hộ
cách
khó
có
thể
tổng
hợp
cho
đúng.
Coi
tướng
diện
mục
đích
nghiệm
nơi
chính
bản
thân
để
biết
mình
hơn.
Trước
hết,
hình
thái
phong
cách
nói
lên
một
phần
nào
tâm
tính
con
người
do
đó
tướng
diện
bị
lệ
thuộc
vào
tâm
đức
cá
nhân.
Tướng
số
có
câu:"Tướng
tự
tâm
sinh,
tướng
tùy
tâm
diệt."
Dĩ
nhiên,
ai
cũng
đều
nhận
ra
những
người
ngay
thẳng,
chính
trực
không
thể
có
cặp
mắt
láo
liên
hoặc
lời
ăn
tiếng
nói
đặt
điều
xằng
bậỵ
Tâm
đức
tạo
nên
phong
thái
bên
ngoài
cũng
như
giá
trị
con
người;
đó
có
thể
là
lý
do
tại
sao
"Cái
đức
nó
bức
cái
tướng."
Cái
đức
nói
theo
kiểu
bình
dân
ở
đây
cũng
mang
nghĩa
thay
đổi
tướng
diện,
phong
thái
một
ngườị
Cũng
qua
kinh
nghiệm
tướng
số,
"Đức
năng
thắng
số"
đã
trở
thành
châm
ngôn
cho
người
người
cải
thiện
lối
sống
ngày
một
tốt
lành
hơn.
Tướng
diện
phát
từ
tâm
hồn
con
người
và
coi
tướng
diện
để
tự
sửa
đổi
chính
mình;
nói
theo
Khổng
Tử
đó
là
tu
thân.
Muốn
tu
thân
cần
hiểu
chính
mình.
Coi
tướng
diện
để
tự
tìm
hiểu
chính
mình,
tìm
ra
phần
nào
tâm
tính
không
nên
nơi
mình
chưa
để ý
mà
sửa
đổị
Thành
ngữ
có
câu:
"Người
ba
đấng,
của
ba
loài;"
cuộc
đời
có
kẻ
thế
này,
người
thế
khác
cũng
như
đồ
vật,
có
món
tốt,
món
xấu
chứ
không
phải
tất
cả
mọi
người
đều
có
tâm
tính
giống
nhau,
hoặc
mọi
vật
đều
như
nhaụ
Những
người
khôn
thì
chóng
già
vì
tâm
tính
hay
suy
nghĩ
và
dĩ
nhiên,
"Người
có
tiếng
phi
mạnh
thì
bạọ"
Những
người
có
tăm
tiếng
phần
nhiều
là
người
có
tài;
tuy
nhiên,
cũng
có
trường
hợp
gian
ngoa
độc
ác
dám
dùng
mưu
chước
hại
người
khác
để
bước
lên
đài
danh
vọng.
Nhìn
vào
tướng
diện,
nét
dễ
nhận
ra,
"Nhất
lé,
nhì
lùn,
tam
hô,
tứ
lộ."
Không
hiểu
tại
sao
người
xưa
lại
nói
câu
nàỵ
Nếu
xét
theo
tướng
học
về
lé:
"Lưỡng
mục
bất
đồng,
tâm
can
bất
chính,"
cũng
chưa
chắc
những
người
hai
con
mắt
không
ngay
ngắn
như
nhau
luôn
luôn
là
bất
chính;
mà
có
chăng,
người
lé,
khi
thương
thì
thương
nhất
mực
và
khi
đã
ghét
cũng
thế
...
Hơn
nữa,
đâu
có
ai
hai
con
mắt
bằng
nhau
mà
thế
nào
cũng
có
chút
khác
biệt.
Nếu
nói
rằng
người
lùn
hay
có
tính
kiêu
căng
bởi
tâm
tính
thường
hay
đối
nghịch
với
hình
dáng
bên
ngoài
nên
lùn
được
xếp
hạng
thứ
nhì
thì
càng
trái
ngược;
đâu
thiếu
chi
người
lùn
nhã
nhặn,
khoan
hòạ
Có
điều,
theo
kinh
nghiệm
cho
thấy
một
số
người
không
được
cao
cho
lắm
rất
khôn
ngoan
lại
lắm
mưu
chước
thế
nên
lùn
được
xếp
vào
một
trong
bốn
loại
dẫn
đầu
của
tướng
diện
chăng.
Có
lẽ
răng
hô
được
xếp
hàng
thứ
ba
cần
phải
kèm
theo
điều
kiện
môi
cong
bởi
theo
sách
tướng:
"Xỉ
lộ
thần
hân
tu
phòng
dã
tử;"
răng
lộ
môi
cong
đề
phòng
chết
đường.
Theo
Tướng
Mệnh
Khảo
Luận
do
Vũ
Tài
Lục
biên
soạn,
một
trong
tướng
lục
ác
là "thần
bất
hô
xỉ."
Môi
không
che
được
răng
là
người
bất
hòạ
Răng
hô
phải
đầm
xuống
đều
thì
chất
phác;
răng
đâm
ngang
hay
ngưỡng
lên,
cực
đểu
giả
(Ngân
Hà
Thư
Xã;
Sài
Gòn,
1972;
tr.
235).
Có
nơi
ghi
lại:
"Nhất
lé
nhì
lùn,
tam
hô
tứ
sún."
Có
thể
sún
được
xếp
hàng
thứ
tư
do
ảnh
hưởng
bởi
sự
không
để ý
chăm
sóc
cơ
thể,
gặp
gì
ăn
nấy,
có
thể
nói
tham
ăn
nên
răng
bị
hạị
Tuy
nhiên,
đó
chỉ
là
phỏng
đoán
vô
căn
cứ;
biết
bao
người
sún
nên
làm
răng
giả
nào
ai
mà
biết.
Chẳng
lẽ
tướng
diện
bị
lệ
thuộc
nét
sửa
đổi,
và
nếu
như
thế,
đâu
còn
gì
là
tướng
diện,
mà
tâm
sinh
do
sửa
hình
dáng.
Ngoài
ra,
nhất
lé,
nhì
lùn,
tam
hô,
tứ
sún
chưa
chắc
đã
khó
thương
mà
có
phần
dễ
thương
tùy
thuộc
tâm
tính
từng
ngườị
Kiếm
người
làm,
nhất
là
trong
giới
nông
nghiệp,
"Khô
chân
gân
mặt
đắt
mấy
cũng
muạ"
Người
chân
khô
không
bị
bịnh
tê
thấp,
ảnh
hưởng
do
sự
thay
đổi
thời
tiết
không
tác
dụng
nên
sức
khỏe
đều
đặn,
dù
nắng
mưa,
sương
gió
không
cản
trở
công
việc
làm
của
họ
nên
mướn
được
người
khô
chân
giúp,
công
việc
mình
không
bị
đình
trệ.
Những
người
có
đường
gân
máu
nổi
lên
ở
mặt
chịu
đựng
cực
khổ
dẻo
daị
Dùng
người
khô
chân
gân
mặt
để
làm
việc
cho
mình
thì
thật
đáng
đồng
tiền
bát
gạo,
chỉ
có
lợi
chứ
không
sợ
bị
thua
lỗ.
Xét
chung,
sách
tướng
có
câu:
"Ăn
nhanh
đi
chậm
là
tướng
quí
nhân."
Ăn
nhanh
nhưng
gọn
gàng,
cử
điệu,
thái
độ
chững
chạc,
không
ngồm
ngoàm,
nhỏ
nhặt
như
chuột;
dáng
đi
khoan
thai,
đĩnh
đạc,
lưng
thẳng,
gót
chân
đặt
xuống
đất
...
mang
phần
quí
tướng.
Tuy
nhiên,
không
phải
quí
tướng
là
bất
cứ
chi
cũng
quí
bởi
còn
bị
ảnh
hưởng
do
các
tướng
khác
nhất
là
tâm
đức.
Một
điều
thường
làm
cho
người
có
tướng
quí
lận
đận
là
đã
quí
e
khó
phú.
Tục
ngữ
có
câu:
"Phi
thương
bất
phú,"
mà
buôn
bán
ảnh
hưởng
tâm
tính
khiến
con
người
khó
chân
thành,
ngay
thẳng
làm
mất
phần
quí.
Đó
cũng
có
thể
là
lý
do
tại
sao
"Mặt
vuông
chữ
điền
đồng
tiền
chẳng
có"
bởi
người
mặt
vuông
chữ
điền,
hơi
nặng
hàm
(như
gương
mặt
các
mệnh
phụ)
biểu
hiệu
tâm
hồn
đoan
chính,
không
tham
lam,
tự
tin,
không
bon
chen
nên
thường
nghèọ
Ngược
lại
với
dáng
đi
thanh
thản
của
ăn
nhanh
đi
chậm
là
tướng
vội
vàng
hấp
tấp
đi
chúi
người
về
phía
trước.
Những
người
lam
lũ
cực
khổ
thường
có
dáng
đi
này:
"Cái
đầu
đi
trước,
gặp
nhiều
bước
khó
khăn."
Người
khó
tính,
mặt
hay
cau
có;
khi
giận
thì
làm
gì
cũng
hỏng,
không
mong
chi
kết
quả;
do
đó:
"Mặt
khó
đăm
đăm,
tát
nước
đầm
không
cạn."
Khi
trong
lòng
có
chuyện
âu
lo
tất
nhiên
người
ta
hay
thở
dài;
những
người
hay
thở
dài
thường
có
nội
tâm
âu
sầu
thiếu
đường
giải
thoát:
"Những
người
chép
miệng
thở
dài,
chỉ
là
sầu
khổ
bằng
ai
bao
giờ."
Trái
ngược
với
chép
miệng
thở
dài
là
vui
tươi
cởi
mở:
"Hay
cười
như
thể
đười
ươi,
làm
ai
cũng
tưởng
là
người
vô
lọ"
Tuy
nhiên,
người
thâm
trầm
chín
chắn,
dẫu
trong
cảnh
âu
lo
vẫn
không
lộ
nét
ưu
tư
sầu
khổ.
Sự
khác
biệt
giữa
nét
vui
tươi,
không
ưu
phiền
lo
lắng
được
thể
hiện
bởi
nét
cười
là
nét
vô
duyên:
"Vô
duyên
chưa
nói
đã
cườị"
Vô
duyên
ở
đây
bao
gồm
nhiều
khía
cạnh
qua
cái
cười:
cười
cầu
tài,
nịnh
hót,
lẳng
lơ,
khinh
thị
...
Tướng
diện
bao
gồm
toàn
bộ
con
người
từ
hình
dáng,
cách
đi
đứng,
sự
cân
đối,
ưu
điểm
hoặc
khuyết
được
thể
hiện
qua
diện
mạo
bên
ngoàị
Theo
Việt
Nam
Tự
Điển,
"Mía
đõn
đầu
là
mía
sâu,
người
đõn
đầu
là
người
ngốc."
Kinh
nghiệm
cho
biết,
người
nào
có
cái
đầu
ngắn
mà
bằng
phẳng
ở
trên
là
người
không
khôn;
cũng
như
cây
mía
nào
mà
lá
ngọn
còi
là
cây
mía
sâu
nõn
(tr.
256,
phần
Thành
Ngữ,
Quyển
Hạ.)
Lối
nói
bình
dân
có
dùng
tiếng
"mặt
thịt;"
mặt
thịt
dĩ
nhiên
là
nhiều
thịt
hoặc
nhìn
thấy
như
nhiều
thịt
hơn
xương.
Mặt
thịt
còn
được
gọi
là
mặt
nạc;
mặt
thịt
mà
dài
được
gọi
là
mặt
mo
vì
thịt
vun
lên
giống
như
chiếc
mo
cau
khô
úp
vào,
"Những
người
phính
phính
mặt
mo,
chân
đi
chữ
bát
có
cho
chẳng
màng."
Mặt
thịt,
mặt
nạc,
mặt
mo
biểu
hiệu
thiếu
khôn
ngoan,
ngu
đần.
Mặt
thịt
kèm
theo
môi
dầy
lại
càng
tệ;
"Những
người
mặt
nạc
môi
dày,
mịt
mù
trời
đất
biết
ngày
nào
khôn."
Theo
Vũ
Tài
Lục,
"môi
thật
dầy
không
có
khía
môi;
môi
luôn
luôn
động
là
mã
khẩu,
chỉ
sự
bần
tiện."
Đàn
bà
tóc
nhiều
và
dài
thì
tốt,
thuộc
tướng
sang.
Như
thế,
tướng
sang
của
một
người
tự
bẩm
sinh
chứ
không
phải
cứ
học
tập
kiểu
cách
phải
thế
này
phải
thế
kia
mà
có
thể
sang
được.
Người
đã
không
có
tướng
sang
thì
có "học
làm
sang"
cũng
không
che
dấu
nổi
nét
tầm
thường
của
mình.
Có
lẽ
đó
cũng
là
nguyên
nhân
cho
câu
"Trưởng
giả
học
làm
sang."
Trái
lại,
người
đã
được
sinh
ra
với
cốt
cách
sang
trọng,
dù
có
bị
sinh
trưởng
từ
gia
đình
thuộc
lớp
nghèo
hèn,
bình
dân,
tự
bản
chất
đã
mang
vẻ
tướng
của
mình.
Tuy
nhiên,
xét
theo
tướng
diện,
nếu
đàn
bà
tóc
rậm,
óng
mượt,
dài,
thuộc
cốt
sách
sang
trọng
thì
đàn
ông
với
cái
đầu
rậm
tóc
chẳng
lợi
lộc
gì:
"Đàn
bà
tóc
rậm
thì
sang,
đàn
ông
rậm
tóc
chỉ
mang
nặng
đầụ"
Đàn
ông,
trên
đầu
không
nên
nhiều
tóc
thì
dưới
cằm
lại
cần
râụ
Đàn
ông
không
râu
thuộc
loại
tối
kỵ;
người
không
râu
mà
lại
mặt
trắng
(bạch
diện)
Vũ
Tài
Lục
gọi
là
mặt
đít
ếch.
Sách
tướng
nói:
"Bạch
diện
vô
tu
chung
thân
phá
bạị"
Mặt
trắng
không
râu
về
già
tán
gia
bại
sản.
Đàn
ông
không
râu
cũng
như
đàn
bà
không
vú:
"Đàn
ông
không
râu
mất
nghì,
đàn
bà
không
vú
lấy
gì
nuôi
con."
Tuy
nhiên,
nếu
đàn
ông
mà
râu
rậm
hơn
lông
mày
lại
đi
kèm
với
cặp
mắt
sâu
sẽ
là
người
nham
hiểm
đáng
sợ,
thuộc
tướng
diện
"Rậm
râu
sâu
mắt."
Theo
Vũ
Tài
Lục,
râu
rậm
hay
thưa
phải
tùy
thuộc
lông
mày
mới
đúng
cách.
Phần
trên
cằm
là
miệng;
ngoài
miệng
có
môị
Đôi
môi
một
người
nói
lên
nhiều
cá
tính
theo
con
mắt
tướng
diện.
Môi
cần
che
kín
răng
bởi
"Môi
hở
răng
lạnh."
Môi
là
cửa
ngõ
của
miệng
lưỡi
nên
tướng
miệng
đi
kèm
với
môị
Ca
Dao
nói
lên:
"Cong
môi
hay
hớt,
mỏng
môi
hay
hờn,
dầy
môi
ăn
vụng
..."
và
đồng
thời
"Môi
thâm
hiểm
độc
trong
lòng."
Dẫu
tướng
miệng
tùy
thuộc
rất
nhiều
vào
môi
nhưng
vẫn
có
những
kiểu
cách
riêng.
Thành
ngữ
dùng
câu:
"Miệng
ngậm
hạt
thị"
chỉ
người
ăn
nói
không
ra
lời,
lúng
búng
trong
miệng.
Lời
nói
con
người
được
thoát
ra
từ
cửa
miệng
nên
miệng
còn
được
hiểu
theo
nghĩa
bóng
chỉ
tâm
tính;
chẳng
hạn:
"Miệng
hùm
gan
sứạ"
Sứa
nào
có
gan,
mà
hùm
ai
không
sợ.
Người
lớn
lối
thường
hay
nhát
gan.
Đặc
tính
này
thường
ở
nơi
người
hay
làm
oai
bắt
nạt
hoặc
thích
kiếm
chuyện
gây
khó
dễ
cho
người
khác.
Một
đặc
tính
của
miệng
thuộc
tướng
tốt
nơi
đàn
ông
thì
lại
không
tốt
nơi
đàn
bà:
"Đàn
ông
rộng
miệng
thì
tài,
đàn
bà
rộng
miệng
điếc
tai
láng
giềng."
Chẳng
những
thế,
miệng
rộng
nơi
đàn
bà
còn
mang
thiệt
hại
nơi
gia
đình:
"Đàn
ông
rộng
miệng
thì
sang,
đàn
bà
miệng
rộng
tan
hoang
cửa
nhà."
Có
lẽ
đàn
bà
miệng
rộng
thường
là
người
tiêu
xài
không
tính
toán
nên
gây
ra
lắm
cảnh
thiếu
hụt.
Miệng
không
phải
chỉ
được
dùng
để
nói
mà
còn
để
ăn;
thế
nên,
"Miệng
gàu
dai
(dây)
nhai
hết
sự
nghiệp,"
và
người
có "Miệng
ống
nhổ
ăn
đổ
hết
cửa
nhà."
Trên
miệng
là
nhân
trung
và
mũị
Người
có
nhân
trung
dài
sống
lâu:
"Nhân
trung
dài
sống
dai
như
ông
bành
tổ."
Nói
về
sống
như
thế
nào
lại
tùy
thuộc
về
cái
mũi
bởi
"Những
người
lỗ
mũi
hếch
lên,
của
xe
chất
đống
một
bên
cũng
nghèọ"
Hơn
nữa,
chẳng
may
ai
có "Nốt
ruồi
trên
mũi
hay
tủi
tấm
thân."
Bộ
phận
ảnh
hưởng
đến
mũi
nặng
nề
nhất
là
cặp
mắt
và
đồng
thời
cũng
là
bộ
vị
quan
trọng
nhất
của
nhân
thân.
Những
người
thành
công
đều
có
cặp
mắt
tốt
kèm
theo
mũi
ngay
ngắn
trường
nhuận.
Nhìn
vào
màu
sắc
của
mắt,
người
xưa
nói:
"Người
khôn
con
mắt
đen
sì,
kẻ
dại
con
mắt
nửa
chì
nửa
than."
Mắt
còn
nói
lên
cá
tính
hoặc
sự
khắc
thuận
của
một
người
thế
nào:
"Những
người
con
mắt
ốc
nhồi,
trai
thời
đánh
vợ
gái
thời
sát
phụ"
Mắt
trắng
dã
đi
kèm
với
môi
thâm
chứng
tỏ
con
người
bạc
bẽo,
hiểm
độc
...
thuộc
tướng
xấu:
"Môi
thâm
mắt
trắng."
Xét
riêng
về
tướng
đàn
ông,
thành
ngữ
có
câu
khá
thâm
thúy:
"Xấu
mặt
dễ
sai,
đẹp
trai
khó
khiến."
Điều
này
không
lạ
gì
bởi
cái
đẹp
bề
ngoài
đối
với
con
mắt
bình
thường
khác
hẳn
nét
đẹp
của
tướng
diện.
Dĩ
nhiên,
những
người
đàn
ông
mặt
hoa
da
phấn
thường
hay
có
số
đào
hoạ
Người
mang
số
đào
hoa
dễ
coi
thường
những
người
phụ
nữ
theo
đuổi
nên
sinh
ra
bất
cần,
khó
khiến
...
Chắc
chắn
một
điều,
người
có
số
đào
hoa
chưa
chắc
đã
mặt
hoa
da
phấn
nhưng
bình
thường,
nữ
giới
cũng
như
nam
giới,
ai
không
mang
sẵn
cá
tính
bẩm
sinh
yêu
nghệ
thuật,
ai
không
dễ
xiêu
lòng
với
nét
đẹp
hợp
nhãn
...
Đàn
ông
có
một
điều
tối
kỵ
đó
là
lông
mọc
nơi
thân
mình:
"Mèo
vằn
chó
vá
đừng
nuôi,
râu
ria
lông
ngực
là
tôi
phản
thần."
Người
râu
ria
rậm
rạp
kèm
theo
lông
ngực
thuộc
loại
hay
thay
lòng
đổi
dạ.
Lông
bụng
tự
mình
nó
đã
chứng
tỏ
con
người
giảo
hoạt,
nhỏ
mọn,
không
chí
lớn:
"Quân
tử
lông
chân,
tiểu
nhân
lông
bụng,"
hoặc
"Cá
khôn
cá
lội
ra
khơi,
những
người
lông
bụng
chớ
chơi
mà
lầm."
Dẫu
ca
dao
có
câu:
"Người
quân
tử
đắc
ý
rung
đùi,
kẻ
tiểu
nhân
đắc
ý
gẩy
đàn
môi,"
nhưng
tướng
rung
đùi
lại
là
tướng
xấu:
"Đàn
ông
ngồi
hay
nhịp
cẳng
là
sẵn
tính
phá
sản."
Dân
gian
nhận
xét:
"Xem
trong
bếp
biết
nết
đàn
bà;"
điều
này
chẳng
lạ
gì
vì
đối
với
xã
hội
Việt
Nam,
đàn
bà
là
nội
tướng
chuyên
lo
việc
chăm
sóc
con
cái,
cơm
nước
trong
gia
đình.
Dĩ
nhiên,
"Nhà
sạch
thì
mát,
bát
sạch
ngon
cơm."
Nhà
cửa
sạch
sẽ,
ngăn
nắp,
bếp
núc
gọn
gàng
...
phải
là
kết
quả
do
sự
làm
việc
của
người
nội
trơ..
Nếu
nhà
cửa
bếp
núc
ngập
ngụa,
con
cái
lấm
lem
nhăng
nhăng
nhố
nhố
chắc
hẳn
người
mẹ
cần
phải
đặt
lại
vấn
đề.
Nguyễn
Du
than
trong
Đoạn
Trường
Tân
Thanh:
"Trời
xanh
quen
thói
má
hồng
đánh
ghen"
ám
chỉ
những
người
có
tài
thường
hay
bị
gian
truân
lận
đận
...
Đối
với
khách
hồng
nhan
cũng
thế:
"Hồng
nhan
đa
truân;"
những
người
đàn
bà
đẹp
theo
lối
nhìn
bình
thường
của
nhân
gian
thường
gặp
lắm
cảnh
trớ
trêụ
Phụ
nữ
dưới
con
mắt
tướng
diện,
câu
tục
ngữ:
"Con
mắt
lá
răm,
lông
mày
lá
liễu
đáng
trăm
quan
tiền"
thường
đánh
lừa
khối
người
bồng
bột
không
để ý
về
nét
ngoắt
ngoéo
chơi
chữ
của
người
xưạ
Trước
hết,
không
ai
dùng
tiếng
mua
vợ
hoặc
mua
vợ
cho
con
mà
cưới
vợ
hay
dựng
vợ
gả
chồng
cho
con
cáị
Ngược
lại,
người
ta
chỉ
dùng
tiếng
mua
hầu
thiếp;
đôi
khi
lịch
sự
văn
vẻ
hơn
thì
mới
nói
"cưới
nàng
hầu"
trong
thời
kỳ
xã
hội
Việt
Nam
còn
chấp
nhận
"Trai
năm
thê
bảy
thiếp
..."
Hơn
nữa,
Ca
Dao
có
câu
lục
bát
nói
về
con
mắt
lá
khoai
loại
có
hình
dạng
dài
gần
giống
lá
răm:
"Những
người
con
mắt
lá
khoai,
liếc
chồng,
chồng
chết,
liếc
trai,
trai
mù."
Phụ
nữ
đoan
chính
không
thể
bị
ghép
chữ
"liếc
trai"
mà
những
hạng
"liếc
trai,
trai
mù"
thì
thuộc
loại
đa
dâm.
Thế
nên
những
người
"Con
mắt
lá
răm,
lông
mày
lá
liễu"
là
người
đa
dâm,
không
thể
là
vợ
một
ai
mà
chỉ
đáng
nàng
hầu
nếu
không
nói
đa
số
là
kỹ
nữ.
Câu
tục
ngữ
dùng
chữ
ngược
nghĩa
"Đáng
trăm
quan
tiền."
Tướng
đa
dâm
nơi
nữ
giới
còn
bao
gồm:
trường
túc,
trường
mi,
xích
diện
và
làn
thu
thủỵ
Người
đàn
bà
phần
chân
dài
hơn
thân
mình,
lông
mày
dài
và
thẳng,
mặt
lúc
nào
cũng
hồng
đôi
má
và
kèm
theo
cặp
mắt
ướt
như
luôn
luôn
đọng
nước
...
tướng
kỹ
nữ
hồng
trần.
Xét
về
hình
dạng,
lông
mày
phái
nữ
nên
hơi
cong
theo
vòng
mí
mắt;
những
chị
em
trang
điểm
vô
tình
không
để ý
thường
hay
phạm
phải
điều
kỵ
này
nơi
tướng
diện.
Không
hiểu
tại
sao
Ca
Dao
có
câu:
"Những
người
béo
trục
béo
tròn,
ăn
vụng
bằng
chớp
đánh
con
cả
ngàỵ"
Lý
do
thật
khó
hiểu
bởi
đâu
thiếu
gì
những
bà
vợ
có
da
có
thịt
một
chút
chăm
sóc
chồng
con
cẩn
thận
...
lại
thuộc
người
vượng
phu
ích
tử.
Đâu
phải
cứ
béo
là
hay
ăn
vụng
mà
người
đã
không
được
ốm
cho
lắm
dẫu
có
cố
gắng
ăn
ít
vẫn
cứ
chịu
khó
lên
cân
...
Thế
rồi
tại
sao
"đánh
con
cả
ngày"
càng
thấy
không
hợp
lý
hợp
tình
chút
nàọ
Kinh
nghiệm
thực
tế
cho
thấy,
những
người
mập
thường
là
những
người
có
tính
vui
vẻ;
thật
ra,
nếu
người
mập
không
vui
vẻ
cởi
mở
mà
khăn
kháu,
khó
tính,
dễ
bị
bịnh
áp
huyết
cao
chết
bất
ngờ.
Có
thể
rằng
câu
ca
dao
này
bị
giới
hạn
bởi
kinh
nghiệm
riêng
tư
nào
chăng.
Ngược
lại
với
hình
tướng
béo
trục
béo
tròn
là
tướng
thắt
đáy
lưng
ong,
eo
con
kiến:
"Những
người
đáy
thắt
lưng
ong,
vừa
khéo
chiều
chồng
lại
khéo
nuôi
con."
Tướng
nhiều
con
của
người
đàn
bà
là "Lưng
chữ
ngũ,
vú
chữ
tâm."
Người
có
lưng
hơi
cong
về
phía
trước,
cặp
vú
ngang
hơi
thòng
xuống
sẽ
có
nhiều
con
cáị
Ngày
xưa,
trong
thời
kỳ
ấu
thơ
con
cái
được
nuôi
bằng
sữa
mẹ
khác
hẳn
với
ngày
nay
nên
thường
có
quan
niệm:
"Cả
vú
bụ
con."
Có
lẽ
cả
vú
nhiều
sữa
cho
con
bú
nên
con
bụ
bẫm
chăng!
Sách
tướng
chia
ra:
nhất
thanh,
nhị
sắc,
tam
hình.
Chuông
trống,
dụng
cụ
âm
nhạc
làm
bằng
đồ
tốt
thì
âm
thanh
tốt.
Con
người
cũng
thế,
"Tiếng
cả
nhà
thanh;"
người
có
tiếng
nói
âm
hưởng
lan
rộng
và
ngân
là
quí
tướng.
Âm
thanh
tiếng
nói
theo
tướng
diện
khác
với
lời
nói,
"Vàng
thì
thử
lửa
thử
than,
chuông
kêu
thử
tiếng
người
ngoan
thử
lờị"
Lời
nói
phát
tự
tâm;
tiếng
nói
thuộc
về
âm
thanh,
được
xếp
vào
hàng
diện
mạọ
Theo
tướng
học,
tâm
đoan
chính,
âm
thanh
tiếng
nói
biểu
hiệu
chất
hào
sảng:
"Người
thanh
tiếng
nói
cũng
thanh,
chuông
kêu
khẽ
đánh
bên
thành
cũng
kêụ"
Tiếng
nói
có
âm
thanh
trầm
ấm,
âm
điệu
đĩnh
đạc,
hơi
dài
là
tốt,
là
thanh.
"Trái
ngược
với
thanh
là
tục:
líu
lo,
láu
táu,
thều
thào,
lí
nhí,
nói
ngắn
là
xấu,
là
tục."
(Tướng
Mệnh
Khảo
Luận,
tr.
55).
Nếu
"Lầmbầm
như
chó
ăn
vụng
bột,"
vừa
nói
nhỏ,
vừa
cúi
đầu
là
kẻ
gian
hoạt,
âm
hiểm.
Âm
thanh
tiếng
nói
hoặc
kiểu
cách
nói
của
phụ
nữ
biểu
hiệu
một
vài
đặc
tính
của
tướng
diện.
Điểm
tối
kỵ
của
phụ
nữ
về
âm
thanh
giọng
nói
là
lanh
lảnh
ré
lên
như
tiếng
kèn
đồng
hoặc
tiếng
lụa
xé,
đôi
khi
được
gọi
sắc
như
chẻ
tre
hoặc
sắc
như
dao
chém
nước:
"Đàn
bà
lanh
lảnh
tiếng
đồng,
một
tướng
sát
chồng
hai
tướng
hại
con."
Theo
Vũ
Tài
Lục,
"Đàn
bà
chỉ
cần
một
tiếng
nói
sang
cũng
đủ
làm
mệnh
phụ
phu
nhân;
chỉ
cần
một
tiếng
nói
giọng
đàn
ông
cũng
đủ
làm
thịt
vài
ông
chồng."
Sách
tướng
có
câu:
"Nữ
hữu
nam
thanh
tất
hình
phu
khắc
tử;
nam
hữu
nữ
thanh
tất
tiện
bần."
(Tướng
Mệnh
Khảo
Luận,
trang
58).
Coi
tướng
âm
thanh
lại
cần
phải
liên
kết
với
thái
độ
của
người
nói
chuyện.
Nếu
cười
nói
tự
nhiên
là
người
có
tướng
về
âm
thanh
tốt.
Nói
chưa
ra
lời
mà
đã
cười
mang
tướng
xấu:
"Vô
duyên
chưa
nói
đã
cười,
có
duyên
gọi
chín
mười
lời
không
thưạạ"
Ca
Dao
là
thế
nhưng
gọi
chín
mười
lời
không
thưa
chưa
chắc
đã
có
duyên
...
Tuy
nhiên,
chắc
chắn
rằng
chưa
nói
đã
cười
lại
kèm
thêm
"đi
như
chạy"
sẽ
là
người
vô
duyên:
"Những
người
chưa
nói
đã
cười,
chưa
đi
đã
chạy
là
người
vô
duyên."
Ăn
nói
nơi
người
đàn
bà
còn
lệ
thuộc
vào
tướng
môi:
"Cong
môi
hay
hớt,
mỏng
môi
hay
hờn,
dề
môi
ăn
vụng."
Trong
thơ
văn,
thi
sĩ
hay
dùng
tiếng
"gót
son"
để
chỉ
dáng
mảnh
mai
tơ
liễu
của
tướng
đàn
bà,
tướng
quí.
Người
xưa
kinh
nghiệm,
những
người
đàn
bà
có
gót
chân
đỏ
sẽ
được
nhờ
cậy
nơi
con
cái
sau
này:
"Những
người
gót
đỏ
như
son,
tướng
xuất
như
vậy
có
con
mà
nhờ."
Qua
cơ
cấu
gia
đình
Việt,
danh
phận
người
đàn
bà
lệ
thuộc
vào
danh
phận
chồng.
Ngược
lại,
theo
tướng
học,
người
vợ
và
người
chồng
ảnh
hưởng
lẫn
nhau
về
phận
số.
Tướng
đàn
bà
cổ
cao,
ba
ngấn
sẽ
có
chồng
danh
tiếng:
"Hỡi
cô
má
đỏ
hồng
hồng,
cổ
cao
ba
ngấn
lấy
chồng
cao
sang."
Một
đặc
tính
thường
có
nơi
đàn
bà
đó
là
ghen.
Lẽ
thường,
"Ớt
nào
là
ớt
chẳng
cay,
gái
nào
là
gái
không
hay
ghen
chồng."
Ghen
không
phải
chỉ
nơi
đàn
bà
mà
đàn
ông
nhiều
khi
còn
quá
quắt
nhưng
không
có
câu
tục
ngữ
hay
ca
dao
nào
nói
về
đàn
ông
ghen.
Điều
này
có
thể
bị
quan
niệm
"Trai
năm
thê
bảy
thiếp..."
khỏa
lấp
chăng.
Đàn
bà
có
tóc
trán
quăn
là
người
ghen
ghê
gớm;
ông
chồng
nào
có
vợ
mang
tướng
này
phải
nên
coi
chừng,
nếu
không
muốn
nói
là
lang
bang
sẽ
có
ngày
mang
họa,
"Đàn
bà
tóc
trán
quăn
quăn,
như
vậy
mới
biết
người
ghen
quá
chừng."
Vô
ăn
vô
lo,
sống
không
cần
biết
đến
ngày
mai
sẽ
ra
sao
là
tướng
lẹm
cằm.
Theo
tướng
diện,
người
lẹm
cằm
mang
tướng
xấụ
Cằm
được
gọi
là "địa
các"
hay
cung
"bắc
nhạc"
chủ
về
hậu
vận.
Thế
nên,
"Thà
rằng
chịu
lạnh
nằm
không,
còn
hơn
lấy
gái
lẹm
cằm
răng
hô."
Tướng
đàn
bà
bất
lợi
cho
đàn
ông
là
tướng
lưỡng
quyền
cao:
"Đàn
bà
lưỡng
quyền
cao
chỉ
mưu
mô
hiếp
chồng."
Ngược
lại,
trên
mặt
có
nốt
ruồi
nơi
rãnh
nước
mắt
sẽ
khổ
đau
về
đường
chồng
con:
"Nốt
ruồi
dưới
mắt
sẽ
nhắc
khóc
chồng."
Trong
tiết
mục
"Hỏi
Ông
Hư
Tử"
nơi
cuốn
"Tướng
Mệnh
Khảo
Luận,"
Vũ
Tài
Lục
có
chép:
"Tướng
có
biến
không?
Tướng
thường
biến
theo
tâm.
Theo
lời
Quỷ
cốc
Tử
nói:
'Hữu
tâm
vô
tướng,
tướng
tùy
tâm
sinh.
Hữu
tướng
vô
tâm,
tướng
tùy
tâm
diệt.
Hữu
tâm
hữu
tướng,
tướng
bất
tùy
sinh;
vô
tâm
vô
tướng,
tướng
bất
tùy
diệt."
Trong
cuộc
sống,
ai
không
nhận
thấy
"Thánh
nhân
đãi
kẻ
khù
khờ;"
vì
khù
khờ
nên
không
biết
hại
ai,
không
mưu
đồ
gian
ác
do
đó
có
tâm
đức
tốt,
hướng
thiện
tất
nhiên
tướng
tùy
tâm
sinh
và
số
theo
đức;
trong
khi
những
người
ma
lanh
quỉ
quyệt,
"Ăn
cây
táo,
rào
cây
sung,"
hoặc
"Đòn
càn
hai
mũi,
đâm
bị
thóc
thọc
bị
gạo"
dù
cho
có
cố
tình
huênh
hoang
cũng
bị
trần
ai
khốn
khổ
dầy
vò.
Nguyễn
Du
cũng
nói
lên:
"Chữ
tâm
kia
mới
bằng
ba
chữ
tàị"
(Đoạn
Trường
Tân
Thanh).
Người
xưa
có
câu:
"Ở
hiền
gặp
lành."
Ở
hiền
tất
nhiên
tạo
tâm
đức.
Xét
như
vậy,
phận
số
con
người
không
phải
đã
được
an
bài
từ
trước
mặc
dầu
ai
cũng
tin
rằng
"Cha
mẹ
hiền
lành
để
đức
cho
con."
Dẫu
cha
mẹ
hiền
lành,
con
cái
hưởng
phần
phúc
đức,
nhưng
nếu
con
cái
không
biết
lo
sống
đức
độ
mà
đam
mê
chạy
theo
những
ham
muốn
xấu,
tất
nhiên
tự
mình
phá
đổ
phần
phúc
đức,
tự
mình
gieo
tai
họa
cho
mình
bởi
tướng
tùy
tâm
diệt
và
số
tòng
tâm.
Nghĩ
như
thế,
thưởng
phạt
một
phần
nào
cũng
có
ngay
trong
cuộc
sống,
và
do
chính
mình
tạo
ra;
thuyết
nhà
Phật
gọi
là "nhân
quả."
Lẽ
đương
nhiên,
không
ai
kết
án
con
người
mà
chỉ
kết
án
hành
động
của
con
ngườị
Hành
động
có
nhiều
cách,
nhiều
lối
từ
lời
nói
đến
mưu
mô
hoặc
thực
hành
sự
việc
...
Một
lời
nói
thất
đức,
hại
đến
danh
dự
hay
dèm
pha
xúi
bẩy
tạo
cho
người
khác
đi
vào
ngã
chẳng
nên
có
khi
gây
tổn
hại
gấp
trăm
ngàn
lần
những
lỗi
lầm
vô
ý.
Ngược
lại
cũng
một
lời
nói
giúp
cho
người
khác
thăng
tiến,
sống
tốt
lành
hơn,
tạo
nơi
mình
dầy
đường
tâm
đức.
Bình
tâm
nhận
xét,
tướng
diện
học
có
mục
đích
giúp
mình
tự
nhận
thấy
những
gì
thiếu
sót
lo
sao
sống
tốt
lành
hơn
để
tạo
thêm
tâm
đức.
Như
vậy,
dẫu
một
người
có
tướng
diện
không
hay,
chẳng
nên
ca
thán
hoặc
nghĩ
mình
bị
mang
số
hẩm
hiu;
trái
lại,
nên
nhớ
câu
"Đức
năng
thắng
số."
Chỉ
có
một
con
đường
duy
nhất
để
cải
số
là
sống
đức
đô..
Con
người
được
sinh
ra
với
tướng
không
tự
mình
lựa
chọn
nhưng
cải
tướng,
chuyển
số
lại
bởi
tự
chính
mình.
Nhận
ra
như
thế,
chẳng
lạ
gì,
những
ai "Gieo
gió
sẽ
gặt
bão"
và
đồng
thời
người
nào
"Trồng
cây
dâu
ăn
trái
dâụ"
Đó
cũng
là
lý
do
người
xưa
có
nói
"Người
trồng
cây
cảnh
người
chơi,
ta
trồng
cây
đức
để
đời
về
saụ"
Người
nhận
ra
tướng
diện
mình
để
tu
thân
chắc
chắn
không
ai
có
thể
"coi
bói"
hoặc
"Trông
mặt
mà
bắt
hình
dong"
được
nữa
bởi
đã
tự
cải
số
nên
sinh
ra "Tướng
diện
bất
như
tướng
tâm."
Tuy
nhiên,
không
phải
vô
lý
mà
có
câu
"Trông
mặt
bắt
hình
dong,
con
lợn
có
béo
thì
lòng
mới
ngon."
Khi
một
người
trong
lòng
vui
tất
nhiên
mặt
sẽ
hiện
lên
nét
vui
tươi,
cởi
mở,
hoặc
trong
lòng
buồn,
nét
mặt
trở
thành
lo
âu
sầu
khổ.
Cái
lý
của
tướng
diện
cũng
tương
tợ
như
tâm
lý
để
lộ
qua
hình
hài,
thái
độ.
Xét
như
vậy,
nếu
do
tướng
diện
mà
biết
được
tâm
thì
chắc
chắn
tâm
ảnh
hưởng
tướng
diện.
Thế
nên,
muốn
đổi
tướng
trước
hết
cần
chuyển
tâm;
điều
này
chẳng
có
gì
nghịch
lý
mà
lại
thuận
theo
nghĩa
tương
đồng
vậỵ
|